Cháu đích tôn (KVL)

27/03/2018,22:03:06 | 302 | 1

Đồng đội viết

CHÁU ĐÍCH TÔN

Kiều Vĩnh Lộc, CCB d3, e4, miền Đông NB

 

Cuối năm 1974, đơn vị tôi nhận bổ xung hơn 100 tân binh, đa số quê ở Thái Nguyên, anh em còn trẻ lắm, vừa mới tốt nghiệp cấp ba phổ thông là nhập ngũ, huấn luyên ba tháng rồi hành quân ngay vào chiến trường. Trong số đó có Thân (sinh năm 1956-tuổi Bính Thân). Thân có dáng người thư sinh, cao hơn 1m70, da trắng, có giọng hát rất hay, nhưng cậu ấy lại kiệm lời và rất nhát gái. Dũng cảm trong chiến đấu, cần cù chịu khó, sống có trách nhiệm và biết chia sẻ với đồng đội...nên tôi rất quý và thường hay gần gũi, tâm sự với cậu ấy.

 

Sau chiến thắng 30.4, tháng 8 năm 1975 đơn vị tôi được lệnh hành quân đến làm nhiệm vụ tại một xã thuộc huyện Long Đất, tỉnh Bà Rịa. Chúng tôi vừa giữ gìn trật tự an ninh, vừa tuyên truyền vận động nhân dân thực hiên những chính sách mới của mặt trận dân tộc giải phóng và chính phủ CMLTMNVN vừa giúp địa phương xây dựng, củng cố chính quyền và các tổ chức đoàn thể quần chúng. Tuy chỉ mấy tháng thôi, đơn vị đã làm được rất nhiều việc, được chính quyền và nhân dân đồng tình ủng hộ. 

 

Để thúc đẩy phong trào, chúng tôi tổ chức những buổi giao lưu văn nghệ giữa bộ đội với thanh niên và nhân dân, rất vui, rất sôi nổi được chính quyền và nhân dân hoan nghênh.

 

Trong đơn vị, nhiều anh em có khả năng văn nghệ rất khá. Họ hát những bài ca về người lính, về quê hương đất nước, về tình yêu...Cậu Thân là cây văn nghệ chủ lực của đơn vị. Có lần cậu ấy hát bài ca cải lương "đền em thương nhớ", ngay hôm sau tôi nhận được rất nhiều thư của các cô gái ở địa phương. Ông tiểu đoàn trưởng còn nói trêu tôi: "Anh ba Lộc ghê thật, vẫn mang ảnh vợ và hai con gái đang ở Hà Nội ra khoe, thế mà vẫn có nhiều cô mê, gởi thơ liên tục". Thực tình có phải họ gửi cho tôi đâu, mặt trước phong bì thư đề là gởi anh Ba Lộc, nhưng mặt sau lại có dòng chữ: em kính nhờ anh ba chuyển giúp em thơ này cho anh Thân, em cảm ơn anh ba ạ. Thế đấy, tôi rất tận tình làm anh quân bưu vui tính, bởi nghĩ rằng đất nước đã hòa bình, tuổi trẻ của họ cần được tạo điều kiện để xây dựng những quan hệ tình cảm tốt đẹp. Trong số các cô gái hay gửi thư cho Thân có Tâm: 19 tuổi, đẹp người,đẹp nết, Tâm đang là nhân viên của văn phòng ủy ban xã, là cô gái có cảm tình với Thân nhiều nhất...

 

Đơn vị chúng tôi chỉ làm nhiệm vụ ở đây có mấy tháng thôi, sau đó phải hành quân đi truy quýet phỉ Pul Ro ở Lâm Đồng, rồi liên tục hai năm chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam, rồi sang làm nhiệm vụ trên đất Căm Pu Chia. Những tháng ngày bình yên ở Bà Rịa là những kỷ niệm đẹp trong ký ức Cựu Chiến Binh chúng tôi. 

 

Năm 1984 cậu Thân được về phục viên. Năm 1996, Thân từ Bắc Giang về Hà Nội đến thăm tôi. Thân tâm sự với tôi: " em buồn lắm anh ba ạ". Thân kể: Em về phục viên đã 28 tuổi rồi, bố mẹ giao nhiệm vụ cho em là phải lấy vợ ngay. Mẹ và chị gái giới thiệu cho em một cô ở xã bên tên là Thảo đang là giáo viên dạy cấp một. Thảo 22 tuổi, khỏe mạnh, không xinh lắm nhưng khuôn mặt trông rất có duyên và phúc hậu. Mẹ ghé vào tai em nói nhỏ: " Trông ngực nó to, mông nó rộng thế chắc chắn nó rất mắn đẻ, nó sẽ đẻ ngay cho bố mẹ cháu đích tôn đấy". em mới về chưa có điều kiện tìm hiểu, mẹ và chị em rất kỹ tính mà đã chọn chắc là tốt thôi. Một tháng sau thì tổ chức đám cưới.

 

Vợ chồng em rất hòa hợp với nhau. Gần một năm sau vợ em sinh con gái đầu lòng. Mẹ em có vẻ không vui lắm nhưng vẫn động viên, bà nói: "ruộng sâu trâu nái không bằng con gái đầu lòng". Thấy vậy vợ chồng em cũng mừng. Vì bố em là trưởng họ, chỉ có mình em là con trai nên mong muốn có cháu đích tôn nối dõi tông đường là nguyện vọng rất chính đáng, em hiểu rõ điều đó. Vợ em mới sinh con được ba tháng mà mẹ em đã bắt phải có thai ngay. Bà chăm sóc, bồi bổ cho vợ em nhiều lắm. Mẹ bắt em nghỉ ở nhà chỉ làm mỗi một việc là: để vợ có thai!? Em thương vợ em vất vả, với lại lúc này kế hoạch hóa gia đình quy định phải 5 năm sau mới được sinh con thứ hai. Vợ chồng em cứ dần dà mãi, mẹ thì liên tục nhắc nhở thấy không được thì chì chiết, mặt nặng mày nhẹ. Hai năm sau vợ em mang bầu. Cả nhà mong muốn lần sinh này sẽ được con trai. Mẹ em chuẩn bị đón cháu đích tôn trong hy vọng một cách thái quá...Rồi lại một con gái nữa cất tiếng khóc chào đời ở trạm xá cúa xã, cháu bụ bẫm, nặng 3,8kg. Chúng em rất vui mừng vì sinh nở được mẹ tròn con vuông, nhưng trong thâm tâm vẫn lo lắng vì chưa đáp ứng được điều mong mỏi của bố mẹ. Ở nhà, khi biết tin vợ em sinh con gái, mẹ em quỵ xuống, nằm lì mấy ngày không chịu nhìn mặt cháu, không một câu thăm hỏi. Suốt mấy tháng trời không khí gia đình rất nặng nề!...Mấy tháng sau mẹ em đánh tiếng: "nó không sinh được con trai thì tao đi hỏi vợ khác cho mày. Nhà này phải có cháu đích tôn, phải có cháu đích tôn". Mẹ em cứ nhắc đi nhắc lại câu nói đó. Mẹ em còn bảo: " Là trưởng họ, không có con trai nối dõi, thế là mày định bán cái họ Lê đi hả con!?".

 

Vợ em là người vợ hiền, dâu thảo. Ngoài việc chưa sinh được con trai còn mọi điều khác thì cả gia đình, cả thôn, cả xã không ai chê bai điểm gì cả. Đối với em, sống chung với nhau em thấy rõ những phẩm chất tốt đẹp của vợ. Không chỉ là người vợ hiền thục, chịu thương, chịu khó, rất mực thương yêu chồng con mà hơn thế, vợ còn là người bạn tâm đắc của em. Chúng em chia sẻ với nhau mọi điều, gắn bó với nhau, không thể rời xa được anh ba ạ.

 

Mẹ em vì nôn nóng có cháu đích tôn nên đã làm những việc không bình thường. Mẹ bảo chị em đưa bà đi xem bói, vừa về đến nhà đã nói ầm lên từ ngoài ngõ: " Thầy Bói bảo nếu anh ấy bỏ vợ này, lấy vợ khác thì chắc chắn sinh được con trai!?". Ngồi ở trong nhà nghe mẹ nói vậy em hoảng quá kéo vợ vào phòng trong, đứng ôm nhau mà vợ em nước mắt chảy dài. Hôm sau có đông đủ cả nhà, mẹ quỳ gối trước mặt vợ em mà nói rằng: " Cô làm ơn, làm phúc buông tha thằng Thân nhà tôi ra, nhà này dứt khoát phải có cháu đích tôn". Em cúi xuống nâng mẹ em dậy, để làm dịu tình hình em hứa đại với mẹ: " Để chúng con sinh thêm lần nữa, nếu không được con trai thì mẹ quyết sao chúng con cũng chấp thuận". Nói thì nói vậy thôi, em hiểu việc sinh con trai hay con gái đâu phải cứ muốn là được. Do đó em phải tính đến phương án dự phòng cho tình huống xấu nhất. Em sang bên Bắc Giang, gặp người đồng đội thân thiết. Anh ấy tên là Tình, là kỹ sư Nông Nghiệp, đang làm chủ một trang trại rộng hơn 20ha, trồng cây ăn quả và chăn nuôi gia súc, làm ăn khá lắm. Em nói chuyện với Tình về hoàn cảnh của vợ chồng em, nói bạn giúp đỡ cho chỗ trú chân trong trường hợp xấu nhất. Em không thể bỏ Thảo và cũng không muốn vợ em phải sống trong tình trạng căng thẳng như vậy nữa. Nghe em nói, Tình bảo: "Mình thấu hiểu hoàn cảnh của đồng đội, cuộc chiến qua rồi, những thằng may mắn còn sống sót phải chia sẻ buồn vui, giúp đỡ nhau sao cho xứng đáng với tâm nguyện của những đồng đội đã hy sinh!" Tình nói nếu sang đây, Tình sẽ giao cho em trông coi, chăm soc khu vực hơn 3ha cây trồng sắp đến kỳ thu hoạch. Riêng Thảo sau khi hết kỳ nghỉ đẻ, Tình sẽ xin cho day học ở bên này, sẽ thu xếp cho gia đình bé nhỏ của em chỗ ở riêng. Tình động viên, nếu bí quá thì sang đây, có bè bạn cho vui...

 

- Câu chuyện của cậu làm mình thực sự xúc động!
- Hồi còn ở đơn vị anh Ba vẫn nhắc nhở chúng em là nên sống cởi mở hơn, hòa đồng hơn, cái chính là phải thật sự chân tình, có như vậy mình sẽ có được nhiều bạn tốt.

 

Thân kể tiếp: Rồi cái gì đến cũng phải đến anh ba ạ. Lần thứ ba vợ em lại sinh con gái. Chờ cho cháu đầy tháng, mẹ em tuyên bố thẳng thừng: " Bây giờ anh bỏ vợ, tôi sẽ cưới cho anh vợ khác, nếu không thì vợ chồng anh đưa cả lũ vịt giời đi đâu thì đi!?". Chúng em cùng khóc xin mẹ hãy nghĩ lại, mẹ em không thèm nhìn mặt, mẹ bảo chị em đèo xe đưa mẹ sang nhà bà ngoại chơi. Em buồn lắm, rất buồn...May mà có chỗ bên nhà bạn, em viết thư để lại cho mẹ rồi thuê chiếc xe tải nhỏ đưa vợ con sang Bắc Giang.Mới đầu thì thấy trống vắng, tủi thân quá, lâu rồi cũng quen. Bây giờ em đã có được trang trại riêng rộng hơn 5ha, đã xây được nhà, vợ em vẫn đi dạy học, các con em đến tuổi đều được đi học tử tế. Mỗi năm em vẫn đưa vợ con về bên Thái Nguyên thăm ông bà vài lần. Bố em rất thương con, thương cháu, riêng mẹ thì vẫn cố chấp lắm.

 

Hôm chủ nhật 11.3.2018, Thân lại về thăm tôi. Lần này thấy cậu ấy vui lắm, người béo, khỏe, trẻ ra nữa. Thấy vậy, tôi cũng mừng cho đồng đội nhưng chưa tiện hỏi. Hai anh em uống với nhau ly rượu đầu năm. Thân rót thêm ly nữa rồi nói: "Anh Ba phải cạn với em ly này, em sẽ nói tiếp chuyện liên quan đến bói toán". Cạn ly rồi, Thân nói:

 

- Trước đây em nói cái gì đến rồi cũng phải đến. Đột nhiên có chuyện em không hề nghĩ đến bao giờ tự nhiên lại đến, cứ như từ trên trời rơi xuống ấy!?
- Cậu nói cái gì mà anh không hiểu?
- Làm sao anh hiểu được, để em kể anh nghe.

 

Thân kể tiếp: Năm 2016, vào giữa buổi sáng đầu tháng tư âm lịch, chị gái em từ Thái Nguyên sang, chị gọi em ra ngoài nói nhỏ: "Cậu về ngay, có con trai cậu từ miền nam ra tìm đến nhà sớm lắm, nó giống cậu như đúc. Mẹ bảo tôi sang gọi cậu về ngay để nhận con". Em nghĩ thầm trong bụng: Xạo nào, mình làm gì có con ở trong miền nam cơ chứ!? Em bảo chị vào nhà nói chuyện cho vợ em biết mấy. Chị bảo chưa nên cho mợ ấy biết. Chị không nói thì em sẽ nói, vợ chồng em không dấu diếm nhau điều gì cả. Nghe em kể lại chuyện, vợ em không nói gì mà đi ra ngoài vườn, lúc sau vợ em mang vào 2 con gà sống thiến, 50 quả trứng, mấy cân hoa quả nhà trồng được, bảo em mang về biếu bố mẹ và để tiếp khách, vợ dục em đi ngay kẻo bố mẹ mong! Về tới nhà bên Thái Nguyên, từ ngoài nhìn vào em thấy một thanh niên chừng gần 40 tuổi, cao, trắng, đẹp trai, nó giống hệt em hồi trẻ anh ba ạ. Thấy em về, cháu chạy ra chào, nó gọi em là ba, nó bảo má Tâm đặt tên con là Long, má con gởi lời thăm ba!? Nói đến đây Thân đỏ bừng mặt lên, cậu ấy có vẻ hơi ngượng ngùng. Tôi nhắc, cậu nói tiếp đi.Thân hỏi:

 

- Anh Ba có nhớ hồi đơn vị mình làm nhiệm vụ ở Bà Rịa ?
- Nơi ấy làm sao anh có thể quên được!
- Đúng vậy, nhưng em hỏi cái chi tiết về điện thắp sáng cơ?
- Lúc đó, điện thắp sáng ở đấy chạy bằng cái máy phát điện nhỏ, nên cứ 9 giờ tối là cắt điện, cả ấp, cả xã lại tối thui!
- Thế đấy, có lẽ thằng cháu Long nó chui ra từ cái vụ điện tối thui đó đấy!?
- Cậu cứ lòng vòng mãi, cậu ngủ với cô Tâm làm cho nó có bầu rồi chạy làng chứ gì!?
- Không phải thế đâu anh! Để em nói cụ thể cho anh ba rõ: Thân nói:

 

- Tối hôm trước ngày đơn vị mình hành quân đi nơi khác, em có tới chào Tâm ở ủy ban xã, hôm ấy Tâm trực ở đấy có một mình. Anh ba đã biết là Tâm rất thích em, rất có cảm tình với em. Phần em cũng rất yêu quý Tâm nhưng vì đơn vị đang còn cơ động làm nhiệm vụ nên em cũng không đặt chuyện yêu đương, hứa hẹn điều gì cả. Chúng em chỉ ngồi nói chuyện với nhau một lúc thôi. Em đứng dậy bắt tay tạm biệt Tâm, em vừa nắm vào bàn tay Tâm thì điện vụt tắt. Tâm ghé vào tai em nói câu gì đó rồi hôn vào má em. Em vốn nhát gái, nhưng trong bóng tối tự nhiên thấy bạo dạn hơn anh ba ạ. Em hôn lên trán Tâm, khi vừa chạm môi vào da mặt cô ấy em thấy như có luồng điện mạnh chạy khắp người, rồi trong cơ thể em cũng có sự chuyển động kỳ lạ, không cưỡng lại được, chúng em đã ôm ấp nhau ngay trong phòng trực của ủy ban xã. Em thề với anh ba là em chỉ dám một tý thôi, một tý thôi vì sợ có người đến. Chuyện chỉ có thế, lần đầu tiên đối với người thanh niên nhà quê như em. Em hoàn toàn không biết là Tâm lại có thể có thai!?

- Cậu kể tiếp đi.
- Anh Ba ạ, cháu Long được mẹ nuôi dạy rất chu đáo. Bây giờ cháu đã là Tiến Sĩ chuyên ngành công nghệ thông tin, làm việc trong một tập đoàn lớn ở Sài Gòn. Cháu đã có vợ và có hai con: một trai, một gái. 

 

Ở Thái Nguyên, khi biết tình hình của cháu, bố mẹ em mừng lắm, cứ quấn quýt bên cháu.Trong suy nghĩ của mẹ em, bây giờ không những bà đã có cháu đích tôn mà có luôn cả chắt đích tôn nữa. Mẹ em hỏi cháu: Thế sao má cháu khi biết có thai lại không viết thư báo cho bố cháu biết? Cháu thưa là Ba cháu có tặng má cháu một tấm ảnh, mặt sau tấm ảnh ghi rõ địa chỉ ở quê Thái Nguyên chứ không có hòm thơ của đơn vị. Má cháu đã gởi hơn 10 lá thơ về quê Thái Nguyên với hy vọng gia đình nhận được sẽ báo cho ba cháu biết. Nghe cháu nói vậy, mẹ em à lên một tiếng rồi chạy vào buồng mở hòm lấy ra 12 bức thư của Tâm gửi ra, vẫn còn dán kín chưa ai bóc ra xem cả. Mẹ em bảo biết thư của cô gái gửi từ Bà Rịa ra, vì không muốn cho em lấy vợ miền nam nên bà dấu đi không cho ai đọc. Cháu Long cho biết: "Đã có lần cháu cầm theo tấm ảnh của Ba về tận quê Thái Nguyên. Đến đầu làng cháu đưa tấm ảnh hỏi thăm, người ta bảo cháu là chú Thân đã về phục viên, đã lấy vợ, có con, giờ đã chuyển cả gia đình đi nơi khác sinh sống rồi. Cháu quay về với sự thất vọng vô cùng!. Đến khi tình cờ cháu gặp một người là đồng đội của Ba cháu ở Sài Gòn, Bác ấy cho biết ông bà cháu vẫn ở Thái Nguyên, chỉ có vợ chồng Ba cháu chuyển đi thôi ". Nhờ vậy mới có buổi gặp mặt hôm nay.

 

Thân lại rót thêm ly rượu, hai anh em cụng ly, Thân kể tiếp: "Ngay buổi chiều hôm đó, cháu Long xin phép ông bà cho hai ba con cháu về Hà Nội mấy ngày. Em tưởng là cháu muốn đi thăm quan Thủ đô nên đồng ý ngay. Về đến Hà Nội cháu bảo em: Ba à, để ông bà và mọi người tin tưởng, ngày mai hai ba con mình đi làm xét nghiệm ADN. Kết quả giám định ghi rõ: anh Lê Hoàng Long cùng huyết thống-là con đẻ của ông Lê Văn Thân. Cầm tờ kết quả giám định trên tay, mà nước mắt em cứ chảy dài, buồn vui lẫn lộn, suy nghĩ mông lung. Làm sao để giải quyết mối quan hệ đan xen này đây!?. Lúc này em lại nhớ đến điều anh ba Lộc đã từng nói với chúng em: "mình là người linh, phải biết đối diện với sự thật, dù sự thật ấy có phũ phàng đến đâu chăng nữa để mà bình tĩnh tìm ra phương án tối ưu nhất, có lý, có tình.

 

Khi về, em thông báo với bố mẹ và mọi người về kết quả giám định ADN. Mẹ em bảo: chả cần DN, D iếc gì cả, cứ nhìn mặt nó là biết nó là con trai của bố Thân rồi. Mẹ bảo chị em chuẩn bị để ngày mai làm cỗ to, mời cả họ đến để giới thiệu cháu đích tôn. Mẹ bảo em về đưa cả vợ con sang để cho anh em nó nhận mặt nhau.

 

Về lại Bắc Giang, em nói rõ chuyện cho vợ em biết. Thấy vẻ mặt buồn buồn, lo lắng của em, vợ em nói: "Anh cứ yên tâm, em sẽ lo chu đáo mọi chuyện". Ngay chiều hôm đó. vợ em bảo bắt một con lợn rừng nhà nuôi chừng 30kg, 20 con gà, 10 con ngan, một số rau, củ, quả trong vườn nhà, cả chè xanh nữa. Vợ bảo em thuê xe đưa về Thái Nguyên ngay để kịp làm cỗ sáng mai, vợ sẽ đưa các con sang sáng hôm sau.Vợ xắp đặt thế, em đã thấy nhẹ nhõm cả người, nhưng vẫn lo không biết mẹ có làm điều gì xúc phạm đến vợ em không!?

 

Người trong họ và một số người thân với gia đình được mời đã đến dự rất đông, vui. Khi cỗ bàn xong, mọi người đang uống trà thì vợ em chủ động đứng lên xin phép bố mẹ và mọi người để được nói đôi lời. Em rất ngạc nhiên thấy vợ em rất bình tĩnh, vợ em nói: " Con xin chúc mừng bố mẹ đã có cháu đích tôn. Để cháu Long có danh phận được xác định trên giấy tờ, con xin tình nguyện làm thủ tục ly hôn với anh Thân, để anh Thân được tự do làm đăng ký kết hôn với mẹ cháu Long, để cháu Long có thể làm giấy khai sinh có đủ họ tên bố, mẹ đẻ!". Em bàng hoàng khi nghe vợ em nói vậy, mọi người thì sửng sốt, riêng mẹ em thì tỏ vẻ hả hê, bà nói: "Vậy thì may mắn cho nhà này quá, cảm ơn chị Thảo, anh Thân khẩn trương làm thủ tục ngay đi nhé". Sau đó cháu Long đứng lên thưa chuyện:" Khi má cháu sinh con, má vẫn đang làm việc ở ủy ban xã, bằng cách nào đó má đã làm được giấy khai sinh cho cháu. Trong giấy ghi rõ tên ba là Lê Văn Thân, tên má là Huỳnh Thị Minh Tâm, quê của ba cháu ghi đủ xã, huyện, tỉnh Thái Nguyên. Quê của má cháu ghi đủ xã, huyện, tỉnh Bà Rịa. Trong tất cả các hồ sơ cháu khai từ trước đến nay đều theo giấy khai sinh đó, biết rằng nó không hợp pháp nhưng không sao cả. Má con cháu luôn tâm niệm một điều: cháu mang huyết thống của ba Thân, thì bổn phận của cháu phải tìm về quê để nhận ba, nhận ông bà, nhận họ và làm tròn bổn phận của cháu đích tôn. Con cũng xin phép mẹ Thảo cho con được nhận mẹ là mẹ của con, nhận các em con là em gái. Má con ở trong ấy không hề có ý định tranh dành chồng của mẹ Thảo. Cháu mong ông bà thấu hiểu thực tế của chuyện này, không làm điều gì để đau lòng người này, người khác. Con rất cảm động trước tấm lòng cao cả của mẹ Thảo, con rất kính trọng mẹ". Nghe cháu Long nói em thở phào nhẹ nhõm, mọi người đều vỗ tay tán đồng.

 

Chiều hôm đó vợ em nói với Long: "Con xin phép ông bà đi cùng bố mẹ sang Bắc Giang ít ngày, thăm nơi sinh sống của bố mẹ và các em, khi nào thuận tiện mời má con ra chơi". Đến Bắc Giang, Long vui lắm, bốn anh em nó luôn quấn quýt bên nhau, thăm vườn, thăm trang trại...Hai hôm sau Thảo bảo em đi cùng Long vào thăm Tâm và gia đình trong Bà Rịa. Hôm hai ba con em đi máy bay vào Sài Gòn, Thảo chuẩn bị cho mang theo hai sọt to chứa đầy quả vải và một số sản vật nhà trồng.

 

Chúng tôi lại cùng nhau cụng ly, chúc cho nhau sức khỏe và mừng cho cuộc sống của người đồng đội từ nay đã được Bình an và Hạnh Phúc.

 

Kiều Vĩnh Lộc

***

P/s: Anh Kiều Vĩnh Lộc - tác giả bài viết này - nguyên là cán bộ trường TC Địa chất, cùng nhập ngũ ngày 13/9/72, cùng huấn luyện ở c2, d74, f304b quân khu Việt Bắc, cùng đi B đoàn 2013, cùng về Trung đoàn 4, miền Đông Nam bộ với LSV.

LSV (g/th) 


video, tâm sự, giải trí

Viết bình luận


Bình luận


Vũ Trung Kiên
    

03/04/2018 20:09:47

Bài viết rất hay

Chuyễn một thời của lính rất hay ! Cái kết có hậu và rất nhân văn ! Cảm ơn anh Kiều Vĩnh Lộc !

Có thể bạn sẽ thích


Database error

ERROR From DB mySQL

DB Error: Database query failed!
» Error No: 1062
» Error detail: Duplicate entry '11700399' for key 'PRIMARY'
» Query: INSERT INTO bd_estore_online_users (id,store_id,sid,uid,username,usertype,ip,last_updated,last_page) VALUES (NULL,'24969','iit2k0dss3bf92s3h5bh1a5mk3','0','Guest','0','54.167.243.214','2018-08-20 10:14:28','/a553386/chau-dich-ton-kvl.html')