Các bài văn bia (HPT)

13/07/2017,22:20:18 | 257 | 1

Nghĩa tình đồng đội

CÁC BÀI VĂN BIA THỜI NAY

 

ĐỜI ĐỜI GHI NHỚ CÔNG ƠN CÁC ANH HÙNG, LIỆT SỸ, THƯƠNG BINH, CỰU CHIẾN BINH, CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG VÀ GIA ĐÌNH THƯƠNG BINH, LIỆT SỸ. 

Huỳnh Phan Tùng (s/t) - LSV (g/th)

 

***

 

Văn bia tại đền Bến Dược Củ Chi

Viễn Phương

 

 

Vùng đất sáng của miền Nam tổ quốc, nửa tiếp Trường Sơn, nửa nối đồng bằng.

Chống ngoại xâm từ Trương Định, Trương Quyền, máu dũng sĩ chảy tràn sông suối.

Thuở đất nước đắm chìm trong tăm tối, Nguyễn Tất Thành tím ruột xót non sông, tìm hướng tương lai, khói phủ Bến Nhà Rồng.

Tiếng máy chém đầu văng trong ánh thép, nhân dân quằn quại dưới xiềng gông, đạn bom rơi xác ngã chất chồng, người chết không yên, tan mồ nát mả.

 

Giặc quyết đẩy dân ta về thời đồ đá.

Tiếng Bác Hồ “Dù đốt cháy dãy Trường Sơn…”.

Muôn triệu trái tim sục sôi căm hờn.

Đôi tay yếu mẹ đẩy lùi máy chém, tấm thân gầy mẹ cản xích xe tăng.

 

Nước mắt chảy vào tim mẹ tiễn con ra trận “Không có gì quý hơn độc lập tự do” lớp lớp lên đường.

Tuổi trẻ! Tuổi anh hùng như đại bàng vỗ cánh “Đâu có giặc là ta cứ đi!”

Thành phố Sài Gòn, vì sao lấp lánh: Thề chết đứng chẳng sống quỳ.

Những đoàn quân đẹp tựa thiên thần, đạp đỉnh Trường Sơn, vượt sóng Cửu Long tiến về thành phố.

 

Đêm lảnh lót tiếng ca quan họ, nghe ngọt ngào điệu hát cải lương, hò mái nhì ngân nga dìu dặt, giọng hát bài chòi tha thiết nhớ thương.

Mừng họp mặt bốn phương dũng sĩ, quê hương ta ra ngõ gặp anh hùng.

Lính chủ lực về quê mình làm du kích.

Cả nước vì Sài Gòn, Sài Gòn vì cả nước quyết hy sinh.

 

Moi ruột đất ẩn sâu vào lòng đất, trái tim thành chiến hào, ánh mắt hóa vì sao, bàn tay thành lưỡi kiếm.

Vũ khí thô sơ súng ngựa trời, mìn gạt, địa đạo dài theo thế trận lòng dân, du kích lập vành đai diệt Mỹ, bắn tỉa ngày đêm xuất quỷ nhập thần.

Biệt động Thành đánh vào giữa Sài Gòn, tàu chiến sân bay, kho xăng bốc nổ.

Lòng dân lửa dậy, ngày xuống đường, đêm không ngủ, đạp rào gai, che họng súng, liều thân mình cho Tổ quốc tồn sinh.

 

Lũ giặc nước kinh tâm, bom tấn, pháo bầy, thần sấm, con ma, B52 rải thảm.

Thần, người căm giận.

Ầm ầm chiến dịch Hồ Chí Minh. Như bão gầm, như thác lũ, dũng tướng, tinh binh, bạt núi, san đèo tiến về Thành phố.

Rợp trời cờ đỏ

Trúc chẻ ngói tan

Quét sạch hung tàn

Quê hương giải phóng

 

Chiến thắng lớn từ hy sinh to lớn. Ai đếm khăn tang, ai đong máu chiến trường?

Con của mẹ ra đi không bao giờ trở lại, mẹ khóc mỗi hoàng hôn… chim bay về núi tối rồi.

Máu hồng tỏa hương chính khí

Nhân kiệt làm nên địa linh

Đất nước lớn vì nhân dân anh hùng

Nhân dân lớn vì tấm lòng yêu nước

Người đang sống nhớ thương người đã khuất

Khắc đá làm bia dựng giữa đất trời

Những anh liệt như ngàn sao tỏa sáng

Đời đời sau chiếu mãi giữa tim người./.

 

***

 

Văn bia tại Nghĩa trang Liệt sỹ Đường 9

Vũ Khiêu

 

 

Vẻ vang thay!


Đỉnh Trường Sơn khí phách lẫy lừng
Đường số 9 chiến công chói lọi
Chí anh hùng muôn dặm sáng soi
Gương dũng lược ngàn thu chiếu rọi!

 

Quân thù thuở ấy:


Đã đổ thêm hàng vạn quân binh
Lại trút xuống trăm ngàn khí giới
Trên không trung: Sấm sét, pháo gầm
Dưới mặt đất: Bom cày, đạn xới
Bao phen rải thảm,
tan hoang thôn xóm, cửa nhà

Mấy trận da cam,
xơ xác núi rừng, cây cối
Nào truy lùng, bắt bớ khắp đồng quê
Nào tra tấn, cực hình trong ngục tối
Miền Nam u uất đêm ngày
Đường 9 mịt mùng lửa khói


Nhìn dân loạn lạc,
bao niềm đau đớn xót xa
Thấy giặc ngông cuồng, 
một mối căm hờn nhức nhối!
Quân dân ta anh dũng, quật cường:
Trong gian nan vẫn ngẩng cao đầu
Trước giặc dữ quyết không quỳ gối
Vượt ngang Bến Hải,
cả nước xung phong


Xẻ dọc Trường Sơn, toàn dân quật khởi
Chị dân quân, ánh mắt long lanh
Anh chiến sỹ, nụ cười rạng rỡ
Đồng cam cộng khổ, nếm mật nằm gai
Sát cánh kề vai, bạt đồi xẻ núi
Giữa bão giông tải đạn, giao lương
Trong đêm tối, gỡ bom mở lối
Vì miền Nam ruột thịt, 
ra tay diệt lũ ác ôn
Giúp nước bạn anh em 
dốc sức giành vùng biên giới

 

Dưới mưa bom anh dũng xông pha
Trong bão đạn kiên cường xốc tới
Đây Hướng Hóa, Khe Sanh, Cam Lộ, 
quân ta ào ạt lập công

Kia Bản Đông, Dốc Miếu, Tà Cơn,
lũ giặc tơi bời đền tội
Lửa anh hùng Đường 9 vươn cao
Tình hữu nghị Việt - Lào sáng chói


Mùa Xuân đại thắng,
Bắc Nam đoàn tụ một nhà
Kháng chiến thành công
Đất nước thu về một mối!


Chúng tôi nay:


Nặng nghĩa quê hương
Ấm tình đồng đội
Ý nguyện xưa không thể dở dang
Sự nghiệp ấy cùng nhau tiếp nối
Cùng nhân dân xây hạnh phúc ấm no
Đưa đất nước tới phồn vinh, đổi mới


Xây Khu hành lễ:


Vạn thuở tôn vinh
Nâng cấp Nghĩa trang:
Bốn mùa hương khói
Giữa đất trời trải rộng mênh mông
Hồn liệt sỹ vút cao vời vợi!

 

Văn bia tưởng niệm liệt sĩ chống quân bành trướng Trung Quốc xâm lược.

 

 

Hỡi ôi !

 

Đất nước ngàn năm gây dựng, công lao bao đấng tiền nhân
Biên cương muôn thuở vững bền, máu xương mấy tầng đất đỏ!

Cây muốn lặng, gió chẳng đừng
Nước muốn trong, nguồn dâng lũ…

 

Nhớ mùa Xuân năm ấy:

 

Đất nước mới thoát họa chiến chinh
Giang sơn đang hồi sinh rạng rỡ

Rừng biên cương chưa kịp vào xuân
Lộc hạnh phúc chỉ vừa hé nụ…

Bọn phản động đê hèn tráo trở, bất luận nghĩa nhân
Lũ bất lương lộ rõ lòng tham, đâu cần quốc sỉ.

 

Vậy nên:

 

Như hàng ngàn năm trước, giang sơn bỗng gặp bước nguy nan
Nghe trống trận rền vang, chim Lạc lại trùng trùng vượt lửa.

Đặt ba lô chưa kịp nghỉ chân
Đã bật dậy ầm ầm súng nổ

Đánh trận đầu quyết thắng, chiến sĩ nhìn lên, lòng không thẹn với cờ
Đập tan lũ ngông cuồng, Sư đoàn báo công cùng liệt tông, liệt tổ

Kẻ thù cậy quân đông, như biển kiến ngập tràn
Quân ta tựa lòng đất như Sơn Tinh chặn lũ

Đôi Tả, Đồi Hữu, các điểm cao đất sũng máu người
Quốc Môn, Pháo đài, các vạt đồi cây rừng bốc lửa

Địch cậy lắm xe tăng, pháo binh, toan lấy thịt đè người
Ta dựa vào thế trận lòng dân, trí nhân thay cường bạo

Biết tiến, biết dừng, đập nát mưu toan hòng chia cắt quân ta
Truy kích, phản công, bẻ gãy mũi vu hồi của bầy xảo trá

Mười mấy ngày đêm máu trộn đất rừng!
Một trận thư hùng, vang trời sấm nổ

Vạn tinh binh giặc cỏ, ngông cuồng như lũ trâu điên
Cánh cửa thép Vùng Biên thế trận hiên ngang thành lũy

Tổ quốc lại lần nữa ngân vang lời Đại cáo bình Ngô
Dân tộc thêm một kỳ hừng hực khí Lam Sơn tụ nghĩa.

 

Hỡi ôi !

 

Để giang sơn sạch quân xâm lược, bao chiến sĩ kiên trinh ngã xuống đất này
Cho biên cương yên ả thái bình, bao đứa con hiếu trung không được về với mẹ…

Sông đầu nguồn đâu thể phách, đâu máu đỏ dòng xanh
Rừng biên giới đâu cốt nhục, đâu bụi mờ núi thẳm

Máu xương các anh không hề uổng, bia ghi công sẽ sáng chói từng dòng
Trận chiến ngày ấy không thể mờ, chuyện năm xưa đã tạc vào sách sử.

 

Tổ quốc sẽ khắc ghi:

 

Đất Vùng Biên đời đời ghi nhớ chiến công
Rừng Quốc Môn mãi mãi tri ân Liệt sĩ

 

Đất nước thanh bình:

 

Có người về được quê hương, lòng đất mẹ vỗ về ôm ấp
Có người yên giấc nghĩa trang, được Tổ quốc ghi công muôn thuở

 

Nhưng cũng còn:

 

Người ra đi không để lại hình hài
Mây gió hồng hoang, cỏ cây là bạn
Phiêu diêu hồn phách, sông suối là nhà

 

Anh em chúng tôi:

 

Nặng nghĩa tử sinh, sâu tình đồng đội
Chung tay, góp sức dựng nhà bia

 

Hôm nay:

 

Chúng tôi, những đồng đội từng một thời nằm gai nếm mật với các anh
Trước tấm bia công tích
Xin cúi lạy vong linh các liệt sĩ anh hùng

Lễ bạc, lòng thành
Mấy dòng tưởng niệm…

Uống nước nhớ nguồn, chốn dương trần đồng bào, đồng đội mãi tri ân
Tổ quốc ghi công, nơi chín suối liệt sĩ ngậm cười yên giấc ngủ

 

Cầu mong:

 

Đất nước thái bình
Giang sơn vạn thuở
Biên cương thành lũy vững bền
Tổ quốc vẹn toàn lãnh thổ!

 

Kính cáo!

 

***

 

Bài văn bia này in trong tiểu thuyết Xác phàm, Nhà văn quân đội Nguyễn Đình Tú. (trang 261 – 265)

 

 

Nghĩa trang Liệt sỹ Anh Sơn Nghệ An nơi an nghỉ của các Liệt sỹ Quân tình nguyện Việt Nam hy sinh tại Lào.

 

***

 

Huỳnh Phan Tùng (s/t)

LSV (g/th)

 

***

 

Mời xem thêm (bấm chuột vào dòng chữ có gạch chân)

Văn tế các liệt sỹ Trường Sơn của Đại tá Vũ Trình Tường

Văn viếng các liệt sỹ - linh sinh viên trung đoàn 207 của GS-TS KTS Võ Kim Cương, nguyên CBGD trường ĐHXD


video, tâm sự, giải trí

Viết bình luận


Bình luận


Bang Tran Luong
    

17/07/2017 21:48:53

Nhận xét

Mai sau người đời đọc các Văn Bia này còn được bao nhiêu người hiểu hết ý nghĩa, văn viết càng dài càng thiếu , Theo tôi chỉ cần ít chữ " Nơi này tưởng niệm những người đã hy sinh vì Tổ Quốc " (Kèm theo đây Tên một số người đã tìm thấy). Chứ ghi rõ Địa danh hay Sự kiện thì mất tác dụng vì 1/ Phá hủy tự nhiên theo thời gian 2/ Quy hoạch, đặt lại tên đường phố, tỉnh, thành phố hết rồi . Người còn sống hỏi đường về nhà còn khó nữa là.

Có thể bạn sẽ thích