Thơ tình của lính (KVL)

20/12/2016,08:32:23 | 586 | 1

Đồng đội viết

 

THƠ  TÌNH  CỦA  LÍNH

Kiều Vĩnh Lộc, CCB C2.D74.F304b.QKVB - CCB E4.F5.QK7

           

  Vừa uống xong ly cà phê thì nghe có tiếng chuông, ra mở cửa tôi thấy một cháu bé, cháu cất tiếng chào và nói: có người nhờ cháu gửi ông cái này, cháu đưa rồi chạy đi luôn. Thấy chuyện lạ, tôi cầm phong  thư vào mở ra xem, thật bất ngờ, bản gốc bài thơ tôi viết từ tháng 4.1977 ở Bảo Lộc (Lâm Đồng), còn vẹn nguyên, chỉ thêm đề của bài thơ là chữ viết của người khác, ghi là THƠ TÌNH CỦA LÍNH. Đang lờ mờ về một chuyện cũ thì lại nghe tiếng chuông, nhìn ra thấy hai người một nam, một nữ chừng 60 tuổi, người đàn ông đứng rất ngay ngắn, vẻ mặt nghiêm nghị, tôi nhìn có vẻ quen quen. Đến lúc này chừng như không thể giả bộ được nữa, ông tướng lao vào ôm chầm lấy tôi:

-Anh Ba…anh Ba có nhận ra em ?

-Tiến phải không ?

-Vâng, em là Tiến, còn đây là Tâm vợ em.

Mời vợ chồng Tiến vào nhà, thấy vợ tôi cầm phích nước nóng, Tâm đỡ lấy:

-Chị để em, hôm nay vợ chồng em mời anh chị uống nước trà Bảo Lộc.

Vui vẻ uống trà và thưởng thức những sản vật vợ chồng Tiến mang từ Bảo Lộc ra, Tiến bảo: lâu quá rồi, sợ anh không nhận ra nên em nhờ cháu bé đưa gửi anh bài thơ anh viết từ dạo ấy, để anh dễ nhớ lại.

    Đầu năm 1977 đơn vị tôi đang làm nhiệm vụ truy quét bọn phỉ Pun Rô ở cao nguyên Lâm Đồng, gần nông trường chè Bảo Lộc. Thời kỳ này nông trường mới thành lập nên có rất nhiều thanh niên từ các nơi được điều động đến, số đông là nữ. Các cô gái là cán bộ kỹ thuật, nhân viên nghiệp vụ, hành chính, công nhân… đều trẻ, đẹp. Dạo đó chưa có nhiều son, phấn như bây giờ, buổi sáng trên cao nguyên trời thường se lạnh nhưng ở cái tuổi mười tám, đôi mươi, cô nào môi vẫn đỏ, má vẫn hồng, khiến cánh lính nhà ta thích lắm. 

   Khu vực đơn vị làm nhiệm vụ chỉ cách nông trường hơn 3 cây số nhưng bọn phỉ Pun Rô thường hay phục kích hoặc gài mìn trên đường đi, nên cấp trên quán triệt các đơn vị không cho bộ đội tự do ra nông trường chơi, bộ phận hậu cần, quân y khi ra ngoài khu vực đều phải có một tổ đi bảo vệ. Tuy nhiên, chỉ huy đơn vi cùng ban lãnh đạo nông trường cũng đã có ký kết giao lưu, kết nghĩa để đảm bảo an ninh trật tự trên địa bàn, tăng cường đời sống vật chất, tinh thần cho cả hai bên.

    Một buổi sáng chủ nhật đầu tháng 4 năm 1977, có một đoàn cán bộ, công nhân do chị phó giám đốc, cùng 14 chị em của nông trường mang quà đến thăm, giao lưu với đơn vị. Các đại đội trong tiểu đoàn đều được cử anh em tới tham dự. Sau những lời phát biểu chào hỏi, đến phần văn nghệ cả hai bên đều sôi nổi tham gia, vui lắm. Bỗng nhiên chị phó giám đốc đứng lên nói:” Chị em ở nông trường, nhất là những cô gái trẻ luôn ca ngợi các anh bộ đội chiến đấu thì dũng cảm, văn nghệ giỏi, đẹp giai nhưng mà hình như không biết yêu thì phải”. Bị chọc tức, anh em thông qua những bài hát, câu hò, vè để đối đáp lại. Cậu Tiến (văn thư, quân lực) nói nhỏ vào tai tôi:”Anh Ba viết mấy câu thơ đi, phải ghi dấu ấn với chị em, mình không thể thua được”.

Thực tình tôi có biết làm thơ đâu, ngôn từ, câu chữ cũng chưa thông thạo, nhưng thôi cứ ghi lại cảm xúc lúc này, nhìn một lượt khuôn mặt các cô gái, các chàng trai rồi cầm bút viết. Thấy tôi vừa viết xong, cậu Tiến hấp tấp đứng lên nói luôn: “Tôi xin giới thiệu anh Ba Lộc đọc một bài thơ do anh vừa sáng tác, bài thơ này cũng là tình cảm của tất cả chúng tôi gởi tới chị em bên nông trường”. Cậu ấy hấp tấp quá làm tôi cũng hơi bối rối. Nghĩ tới các cô gái ở nông trường, các chiến sĩ của đơn vị, trong gian khổ, thiếu thốn nhưng họ vẫn rất hồn nhiên yêu đời, tôi tự tin đứng lên đọc:

       Trời giá lạnh mà môi em vẫn đỏ,

       Má vẫn hồng, mắt sáng long lanh

       Em yêu ơi, có hiểu thấu tình Anh

       Đang bùng cháy, sục sôi con Tim nhỏ.

       Còn giặc dã, Tình ta dành để đó

       Chờ đến ngày Đất Nước được bình yên

       Đóa hoa tươi Anh mang tới tặng Em

       Với nụ hôn nồng nàn thắm thiết.

       Em giữ cho mình điều gì quý nhất

       Để  anh đi diệt hết bọn Phun Rô

       Khi trở về, Anh sẽ đón em đi

       Đưa em tới tận cùng nơi em muốn đến

       Và khi đó, chúng ta cùng tận hưởng

       Những ngọt bùi, êm dịu của tình yêu .

   Tôi vừa đọc xong, tiếng vỗ tay kéo dài. Chị phó giám đốc đứng lên nói: Thay mặt chị em ở nông trường tôi xin đón nhận tình cảm của các anh bộ đội trong đơn vị thông qua bài thơ của anh Ba Lộc, lời bài thơ mộc mạc nhưng hàm chứa những tình cảm chân thành, yêu thương và hy vọng vào ngày mai tươi đẹp cho tất cả chúng ta nhất là các chàng trai, cô gái của hai đơn vị. Anh Ba cho chúng tôi được nhận bài thơ anh viết như giữ một lời hứa, khi cô gái nào ở nông trường là người đầu tiên kết hôn với bộ đội của đơn vị, chúng tôi sẽ trao lại cho cô gái ấy bài thơ này như trao một kỷ vật của tình yêu. Tiếng vỗ tay lại vang lên. Buổi giao lưu kết thúc, để lại dư âm tốt trong cả hai đơn vị.

    Sau buổi giao lưu đó 5 tháng, đêm ngày 23.9.1977 bọn lính Pôn Pốt (Căm Pu Chia), đã ngang nhiên xâm nhập biên giới nước ta, chúng đã tàn sát dã man đồng bào ta ở khu vực Tân Biên, Sa Mát thuộc tỉnh Tây Ninh. Ngay sáng hôm sau (24.9), đơn vị tôi có lệnh hành quân ngay tới Sa Mát để đánh đuổi bọn Pôn Pốt và cùng chính quyền địa phương khắc phục hậu quả do bọn chúng gây ra, giúp nhân dân ổn định tư tưởng, ổn định đời sống. Cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam vô cùng gian khổ và ác liệt, liên tục đến đầu năm 1979, quân ta tổng tiến công, đánh đuổi hết bọn Pôn Pốt ra khỏi toàn tuyến biên giới Tây Nam. Theo lệnh của cấp trên, đơn vị tiếp tục hành quân sang làm nhiệm vụ Quốc Tế  trên đất Căm Pu Chia. Tháng 4 năm 1980 cậu Tiến bị thương khi đang làm nhiệm vụ trên địa bàn tỉnh Bát Tam Băng (CPC). Tiến được chuyển về điều trị tại quân y viện ở Xiêm Riệp. Chúng tôi mất liên lạc với nhau từ đấy.

   Tiến kể: sau khi điều trị xong, ra viện em về đến sư đoàn, thấy sức khỏe của em không thể tiếp tục hành quân, sư đoàn cho em được phục viên, em đề nghị cho chuyển ngành về nông trường chè Bảo Lộc (Lâm Đồng). Về đây em được nông trường xắp xếp công việc ngay, chị phó giám đốc bảo em thông báo cho các đồng đội biết nông trường đang có nhu cầu tuyển dụng một số bộ đội được đơn vị cho phục viên, chuyển ngành. Về nông trường được 8 tháng thì em cưới vợ, cô gái xinh đẹp, hát hay mà dạo đó anh Ba cứ tấm tắc khen, anh nhớ không? chính là Tâm, vợ em đây. Chúng em đã sinh được hai cháu, học hành công việc tử tế, cưới vợ, gả chồng cho các cháu rồi, đến nay vợ chồng em đã có một cháu nội và hai cháu ngoại.  Tiến còn kể, từ khi em về đến năm 1989 đã có tám cậu ở đơn vị mình chuyển nghành về và lấy vợ ở nông trường đó anh Ba ạ.

   Ở nông trường, chúng em đều là nòng cốt trong mọi hoạt động, có đóng góp tích cực trong thành tích chung. Chi hội Cựu Chiến Binh chúng em rất có uy tín, được cấp trên và mọi người tin tưởng, tín nhiệm. Chỉ có điều các vợ cựu binh cứ luôn nhắc tới câu thơ của anh: “Khi trở về anh sẽ đón em đi / Đưa em đến tận cùng nơi em muốn đến / Và khi đó chúng ta cùng tận hưởng / Những ngọt bùi, êm dịu của tình yêu”. Vậy mà đến nay em mới có điều kiện đưa vợ em về thăm anh chị, đi thăm các danh thắng trên quê hương, đất nước. Còn những ngọt bùi, êm dịu… thì chúng em đã cùng nhau chia sẻ mấy chục năm nay rồi, không tin thì anh hỏi vợ em mà xem. Nhìn sang Tâm thấy cô ấy nở nụ cười tươi, mặt ửng đỏ, dáng vẻ ngượng ngùng… Tôi hiểu họ đang rất Hạnh Phúc.

Kiều Vĩnh Lộc

LSV (g/th)


video, tâm sự, giải trí

Viết bình luận


Bình luận


Vũ Trung Kiên
    

10/11/2016 20:02:53

Cảm Xúc

Đọc bài viết của anh Kiều Vĩnh Lộc mà lòng cảm thấy lâng lâng ...một mối tình đồng đội của những người lính chiến trường mặc dù thời gian đã qua lâu nhưng tình cảm của họ dành cho nhau vẫn như thuở nào thật  đáng được trân trọng ! bài thơ anh viết đã qua gần 4o năm nhưng nó vẫn co nguyên giá trị "thơ tình của lính " mộc mạc ,giản dị mà sâu nặng chan chứa tình yêu thương dành cho tất cả mọi người trong đó có những người con gái ...xin cảm ơn anh đã cho bạn bè ,đồng đội được thưởng thức một tác phẩm hay !

Có thể bạn sẽ thích