Tượng đài (HG) 2/3

10/09/2016,11:28:33 | 352 | 0

Đồng đội viết

 

TƯỢNG ĐÀI (2/3)
(tiếp theo)

 

Đoàn Đức Chính

 

........


Hoàng Vũ bừng tỉnh, ông đến bên bàn làm việc, nhìn lại một lần nữa bản phác thảo nhóm tượng đài, ông khẽ nói: Còn thiếu, cậu bé ơi! còn thiếu chiếc xe tăng mang số Hai không bảy... Rồi ông lặng lẽ đi về khu tập thể sinh viên ...

PLin vội vã đi lên văn phòng khoa. Cậu lo lắng không hiểu sao thầy chủ nhiệm khoa lại xuống tìm cậu. Sáng nay cậu sang trường Mỹ thuật với Hai Bình nên không gặp thầy. Cậu tự hỏi, không biết thầy chủ nhiệm khoa có đúng là người cậu cần tìm không. Nhiệm vụ má Hiền giao cho cậu và Hai Bình tới giờ vẫn chưa thực hiện được. Nhiều khi PLin tự hỏi: Không hiểu tại sao má Hiền lại cứ đeo đuổi mãi điều ấy. Đã có lần má nói với hai đứa rằng đó là ý nguyện của hai người cha đã mất. Hồi mới giải phóng má đã nhắn tin nhiều người ra ngoài Bắc để dò tìm nhưng đều vô vọng, bởi vì cái tin hết sức mơ hồ về những người lính tử trận ấy. Hôm tiễn hai đứa ra ngoài này học, má bảo :
- Hai con ráng tìm giúp má, không làm được điều đó thì tội cho vong linh cha các con lắm, mà má cũng có tội với cha các con ...
PLin hiểu lòng má Hiền nhiều. Kể từ khi má đưa PLin xuống thành phố tới giờ đã hơn mười năm rồi, má coi cậu như con ruột của má. Hai Bình và 
PLin quý nhau như hai anh em ruột. Cho tới giờ PLin chỉ còn có má Hiền và Hai Bình là những người thân yêu nhất. Ba của cậu chết đã được mười năm rồi, lúc đó PLin đang học lớp bốn. Trưa hôm ấy đi học về, má gọi hai đứa lại bảo chuẩn bị đi về làng ngay. PLin sướng quá reo lên :
- Về thăm ba con hả má?
Má lặng yên không nói gì. Khi ba má con về đến nhà thì thấy người trong làng đứng kín trước sân nhà, già làng đang nói với mọi người :
- PLinh là người Cơ Ho ta, ngày trước nó đi sai đường, cầm cái súng đánh lại đồng bào mình. Bây giờ nó đã biết cầm cây súng đánh lại bọn Phul rô để bảo vệ làng, bảo vệ đồng bào mình. Người Cơ Ho ta thương nó, biết cái bụng nó tốt. Ta phải làm ma cho nó như làm ma cho những người con trai Cơ Ho anh dũng khác ...

PLin mải suy nghĩ, cậu đến trước phòng thầy chủ nhiệm khoa mà không biết. Nghe tiếng gọi trong phòng, cậu giật mình dừng lại.
- PLin đấy hả? vào trong này em!
PLin bước vào phòng, cậu đứng nghiêm nói :
- Dạ thưa thầy, thầy cho gọi em ạ?
Hoàng Vũ gật đầu cười, chỉ chiếc ghế đối diện, ông nói :
- Mời em ngồi! - rót chén nước trà nóng đưa lại cho PLin, ông tiếp - em uống nước đi !
- Em cảm ơn thầy! - PLin đưa hai tay đỡ chén nước, cậu lễ phép nói.

Phó Giáo sư Hoàng Vũ với vẻ mặt trầm ngâm, ông nhìn PLin hồi lâu không nói gì. Rồi ông tới bên bàn làm việc nhìn lại một lần nữa bức phác thảo nhóm tượng đài như để tránh sự nhầm lẫn. Đến bên PLin, ông đột ngột hỏi :
- PLin! làm sao em có bức phác thảo nhóm tượng đài này?
- Thưa thầy, đây là do em tự nghĩ ra ạ! - PLin thản nhiên đáp .
- Không đúng cậu bé ạ! Cậu có biết với cái tuổi của cậu thì không bao giờ, không thể nào có được cái ý tưởng ấy. PLin, em nói đi, tại sao em có bức phác thảo này? 
Hoàng Vũ dịu giọng, ông như bị thôi miên, mắt đờ đẫn sau cặp kính cận dày cộp, rồi tiếp - Một căn hầm chữ A như chiếc com pa cắm hai chân xuống đất, chiếc bàn vẽ bị lật nghiêng. Hai người dìu nhau xuống hầm, những tốp người lầm lũi đi, những chiếc quan tài ... Tất cả, tất cả đều là của cậu, của cậu Lê Hoàng ạ!
PLin tròn mắt hỏi :
- Thưa thầy, thầy làm sao thế ạ ?
Hoàng Vũ quay lại:
- Em hãy nói thật đi, vì sao em có được bức phác thảo này? nói đi em. Em lấy bức phác thảo này ở đâu ?
- Thưa thầy, thầy không tin là của em sao ? 
- Đúng thế, tuổi em đâu phải chịu cảnh ấy, đâu được chứng kiến cảnh ấy, ý tưởng phác thảo này là của một người ...
- Thưa thầy của ai ạ?- PLin vội vàng hỏi.
- Một người bạn, một đồng đội của thầy, nhưng anh ấy đã hy sinh trong một trận đánh.
- Thưa thầy có phải đó là một người lính xe tăng không ạ ?
- Đúng rồi, đó là một chiến sĩ lái xe tăng. PLin, sao em biết? hiện giờ anh ấy đang ở đâu? - Hoàng Vũ nắm hai vai PLin lắc lắc .
- Thưa thầy, chuyện dài lắm, em chỉ biết rằng em phải tìm cho được người thân của những người lính giải phóng ấy cho má em. Đã bao năm rồi má em nhờ người tìm kiếm mà không thấy. 
- Em tìm bằng cách này sao ? 
- Vâng thưa thầy, bởi vì không còn thứ gì ngoài bức phác thảo đã ố vàng và bức hình một thiếu nữ.
- Một tấm ảnh à? em có đem theo không ?
- Dạ có, nhưng chỉ là bức hình chụp lại, bản gốc má em đang giữ - PLin lấy trong túi áo ra một tấm ảnh đã ép Platic đưa cho Hoàng Vũ. Hoàng Vũ đón lấy, ông giật mình vì đó là ảnh của Kim Dung. Ngày ấy Lê Hoàng đã lén đem tấm ảnh này của Kim Dung vào chiến trường. Đã có lần Lê Hoàng đưa cho ông xem. Tay ông run run, hai mắt ngấn lệ, ông khẽ nói :
- Lê Hoàng ơi! hơn hai mươi năm qua đi, bây giờ mình đã tìm được cậu rồi ... - Ông ôm lấy PLin, giọng xúc động - cảm ơn em, thầy xin cảm ơn em. Em hãy cho thầy biết hiện nay chú ấy ở đâu? người có bức phác thảo và bức ảnh này ở đâu? 
- Dạ thưa thầy, ở quê em.
- Vậy là cả bốn người đã hy sinh rồi sao? PLin, em nói cho thầy rõ hơn được không ?
- Vâng thưa thầy. Cả bốn người hiện đều ở quê em.
- Sự thể ra sao em có biết không?
- Thưa thầy, em không biết gì hơn! chỉ có ba em là biết rõ...
- Ba em giờ ở đâu?
- Ba em bị Phulrô bắn chết từ mười năm trước rồi thầy ạ .. - giọng PLin đượm buồn.
- Còn má em?
- Má em cũng bị Phulrô giết rồi ! 
- Tội nghiệp em, thầy xin lỗi vì không biết điều đó. PLin, khi nãy em nói má em còn giữ bức ảnh gốc cơ mà?
- Dạ, đó là má Hiền, má nuôi của em thầy ạ! Là má ruột của Hai Bình đó thầy. Hai Bình hiện đang học bên trường đại học Mỹ thuật. Chúng em cùng thi đại học ở ngoài này để tìm ra tung tích những người lính giải phóng đó. Vậy là em đã tìm được thầy - PLin khẽ mỉm cười, cậu nhìn Hoàng Vũ không chớp mắt.

Hoàng Vũ lại ôm lấy PLin, bàn tay ông vỗ vỗ nhẹ lên lưng cậu, ông khẽ nói :
- Ôi, cảm ơn em, cảm ơn em nhiều lắm! bây giờ ta phải báo cho Hai Bình chứ, báo tin để cậu ấy mừng.
- Phải báo tin cho má Hiền nữa, má mong tin lắm đó thầy .
- Phải báo tin cho tất cả biết rằng đã tìm ra dấu vết của Lê Hoàng và những đồng đội năm xưa ...

*
* *


Kim Dung quàng tay ôm lấy chồng, hỏi nhỏ :
- Anh làm sao thế? Anh không ngủ được sao ?
- Kim Dung này! anh đã tìm ra tung tích của Lê Hoàng.
Kim Dung giật mình, hốt hoảng hỏi :
- Lê Hoàng còn sống hả anh? Hiện giờ Lê Hoàng ở đâu ?
- Lê Hoàng đã hy sinh rồi, hiện giờ mộ cậu ấy ở Tây nguyên. Thật là một chuyện hiếm có em ạ!
Kim Dung ngồi bật dậy, hỏi :
- Chuyện thế nào anh nói em nghe đi!
Hoàng Vũ ngồi dậy, ra khỏi giường. Căn phòng bừng sáng dưới ánh đèn. Ông tới bên bàn, mở cặp lấy ra một tấm ảnh, đưa cho vợ, ông hỏi :
- Em có nhận ra ai đây không ? 
Kim Dung run run đón tấm ảnh từ tay chồng, nhận ra ảnh của mình ngày còn là sinh viên năm thứ hai. Tấm ảnh này Kim Dung đã tặng cho Lê Hoàng ngày Lê hoàng vào Nam. Hai mắt Kim Dung nhoà lệ :
- Em tặng anh ấy ngày các anh vào Nam. Làm sao anh lại có được? - Kim Dung khẽ nhíu mày suy nghĩ rồi lật mặt sau tấm ảnh, khẽ lắc đầu - không phải tấm ảnh này, em còn nhớ ngày ấy em có ghi mấy dòng chữ vào phía sau.
Hoàng Vũ ngồi xuống bên vợ, khẽ nói :
- Đúng, tấm ảnh gốc hiện nay còn ở trong tay một người mà anh chưa hề biết mặt. Đây chỉ là bản chụp lại nên không có bút tích của em. Còn cái này nữa, em hãy lại đây. 
Hoàng Vũ trải cuộn bản vẽ trên bàn, rồi lấy từ trên tủ sách ra một cuốn sổ dày, lật tìm trong cuốn sổ. Lát sau lấy ra một mảnh vỏ bao thuốc lá Trường Sơn. Ông run run đặt mảnh giấy lên trên tờ giấy vẽ, chỉ vào mảnh giấy, ông nói :
- Đây là bút tích phác thảo nhóm tượng đài của Lê Hoàng, cái đêm đi khắc phục hậu quả trận oanh tạc trường tại khu Gò Héo, Lê Hoàng đã chỉ cho anh thấy cảnh tượng này. Cậu ấy bảo nếu hết chiến tranh còn sống trở về, sẽ đề nghị cho xây dựng tại đỉnh Gò Héo nhóm tượng đài đài này. Những năm tháng ở chiến trường, nỗi ám ảnh của trận bom cứ đeo đuổi bọn anh không bao giờ hết. Bức phác thảo này là của Lê Hoàng đưa cho anh. Anh có hứa nếu còn sống trở về sẽ thực hiện những ý nguyện của cậu ấy.Vậy mà đã hơn hai chục năm rồi ... Hơn hai mươi năm qua, anh nghĩ không còn hy vọng tìm thấy cậu ấy. Vậy mà ... - Hoàng Vũ ngừng lời, Kim Dung vội vàng hỏi :
- Vậy mà sao hả anh ?
- Có một cậu học sinh người Cơ Ho đã hai năm nay đi tìm người có liên quan tới bức phác thảo và tấm ảnh của em, với mục đích báo tin về những chiến sĩ giải phóng đã hy sinh. Vừa rồi cậu ấy đã gửi bức phác thảo này dự thi sáng tạo của sinh viên kiến trúc - Hoàng Vũ chỉ vào bản phác thảo của PLin - anh đã hỏi cậu ta về Lê Hoàng, cậu ta chỉ biết rằng có mộ của bốn người lính xe tăng hiện đang nằm ở quê cậu, ngoài ra cậu ấy không biết gì hơn. Người biết rõ mọi chuyện là mẹ nuôi của cậu ấy hiện giờ đang ở Sài Gòn. Anh nhớ rõ trận đánh ấy, Lê Hoàng hy sinh tại vùng núi Tây Nguyên. Ngày mai anh sẽ báo cho gia đình Lê Hoàng biết, sau đó sẽ báo về trung đoàn và báo cho các bạn cùng lớp biết nữa. Rồi ta cũng phải tính đến chuyện đưa các cậu ấy ra nghĩa trang ngoài này.Thôi đi ngủ đi em...

Kim Dung không sao ngủ được, khẽ lay vai chồng, hỏi :
- Anh này, có nên cho Thuỳ Linh biết không?
Hoàng Vũ ôm ghì lấy vợ, giọng tỉnh táo : 
- Chưa cần đâu em ạ! đừng làm ảnh hưởng tới việc học hành của con. Khi nào con thật trưởng thành sẽ nói với con cũng chưa muộn. Thôi ngủ đi em.
Hoàng Vũ đã cất tiếng ngáy đều đều. Kim Dung nhẹ nhàng ngồi dậy, rón rén bước ra phòng khách. Bức ảnh của Lê Hoàng được hai người phóng to, đặt ở nơi trang trọng trong phòng. Lê Hoàng như đang mỉm cười nhìn Kim Dung. Nước mắt Kim Dung trào ra. Trong tiếng nấc, Kim Dung thầm gọi :
- Lê Hoàng ơi! vậy là đã hơn hai chục năm rồi anh có biết không? con gái Thuỳ Linh của chúng ta đã sắp tốt nghiệp đại học rồi. Con ngoan và xinh lắm anh ạ! Anh chắc sẽ vui vì thấy con và Hoàng Vũ quý rất nhau. Thuỳ Linh hoàn toàn tin rằng Hoàng Vũ là cha đẻ của nó. Ôi may mà ngày ấy có Hoàng Vũ, nếu không thì mẹ con em không biết sẽ ra sao ...

... Họ ngồi bên nhau lặng lẽ trong căn nhà tranh. Đứa bé gái lại đã ngủ ngủ ngon lành trong chiếc võng. Hoàng Vũ quàng tay qua vai Kim Dung. Anh ôm ghì lấy người cô, nói trong tiếng thở gấp gáp:
- Ngày mai ta sẽ báo cáo với trường, rồi đi đăng ký kết hôn...
Người Kim Dung run lên, giọng cô lạc hẳn đi:
- Như vậy có vội quá không? Hoàng Vũ đã nghĩ kỹ chưa? Kim Dung đâu có còn như xưa nữa.
- Trước đây Hoàng Vũ đã rất yêu Kim Dung. Kim Dung có nhận thấy điều đó không?
Kim Dung khẽ gật đầu. Hoàng Vũ tiếp:
- Lê Hoàng là bạn thân, Hoàng Vũ không thể làm khác được. Ngày ở chiến trường, Lê Hoàng đã nói rằng nếu chẳng may Lê Hoàng chết, Hoàng Vũ còn sống trở về thì Hoàng Vũ chăm nom Kim Dung thay cho Lê Hoàng. Giờ đây Lê Hoàng không còn nữa, không thể để mẹ con Kim Dung phải khổ mãi được. Không thể để bé Thùy Linh không có cha – Hoàng Vũ đưa hai bàn tay đỡ lấy đầu Kim Dung. Nhìn thẳng vào mắt cô, anh nói tiếp – Anh muốn cưới em làm vợ. Bé Thùy Linh sẽ là con gái của anh.
Kim Dung giàn giụa nước mắt người cô mềm nhũn trong vòng tay của Hoàng Vũ, cô khẽ nói:
- Hoàng Vũ, mẹ con em cảm ơn anh. Nhưng em không thể làm thế được. Mẹ con em mãi mãi chỉ thuộc về Lê Hoàng...
- Lê Hoàng cũng muốn anh sẽ cưới em làm vợ, thay cho cậu ấy. Con gái của Lê Hoàng phải có cha. Em không cần phải nói thêm gì nữa, anh đã quyết như vậy rồi. Chúng mình sẽ tổ chức cưới để mọi người biết chồng em là ai và bố của bé Thùy Linh là ai.

Kim Dung tràn đầy hạnh phúc. Hoàng Vũ hết lòng chiều vợ, thương con. Bé Thùy Linh suốt ngày quấn quýt bên bố. Không ai nghĩ rằng bé Thùy Linh không phải là con đẻ của Hoàng Vũ. Vậy mà đã gần hai mươi năm qua đi. Kim Dung giờ đã là phó giám đốc Công ty Kiến trúc Tây Hà. Thùy Linh nối nghiệp bố, đang học năm thứ năm của trường, hiện giờ đang thực tập tại công ty của mẹ. Hoàng Vũ sau hai lần tu nghiệp ở nước ngoài, ông trở về giảng dậy tại trường với học vị tiến sỹ, hàm vị phó giáo sư, chủ nhiệm khoa. Hạnh phúc gia đình và thành đạt về sự nghiệp làm cho không ít người ao ước. Một điều làm Kim Dung đau khổ là từ ngày lấy nhau, đã nhiều lần mang thai nhưng đều không trọn vẹn. Kim Dung hết lòng chăm sóc và an ủi chồng. Hoàng Vũ cũng đã chạy chữa nhiều nơi, nhưng đều không có kết quả. Kết luận cuối cùng người ta đã thông báo rằng Hoàng Vũ bị nhiễm chất độc mầu da cam, nên không thể có con được. Hoàng Vũ không muốn cho vợ biết điều đó, ông âm thầm chịu đựng một mình và hết lòng chăm lo cho vợ và bé Thùy Linh. Ông đặt tất cả niềm tin vào đứa con gái của người bạn cũ mà đã từ rất lâu ông thấy gắn bó với nó như máu thịt của mình. Kim Dung biết được tin dữ ấy khi gặp mấy người đồng đội cũ của Hoàng Vũ. Họ đã kể cho cô nghe về những gì họ và chồng cô đã gặp trong chiến trường. Cả mấy người bạn trong trận ấy đều không thể có con được, nếu có thì chỉ sinh ra những quái thai mà thôi...

Hoàng Vũ đã đứng sau lưng Kim Dung từ khi nào. Ông hiểu, hơn hai chục năm qua đi rồi, Kim Dung vẫn không quên được mối tình đầu với Lê Hoàng. Hoàng Vũ luôn trân trọng điều đó, bởi vì ngay chính bản thân ông cũng không quên được hình ảnh người bạn trai ấy. Cuộc sống gia đình gắn bó với nhau, hiểu nhau và tôn trọng lẫn nhau. Không cần phải để Kim Dung yêu cầu, ngay từ ngày mới cưới, Hoàng Vũ đã chủ động để ảnh thờ và hương khói cho Lê Hoàng. Ông tin rằng nếu vong linh Lê Hoàng có về bên vợ con thì Lê Hoàng sẽ hiểu tình cảm chân thành cuả ông đối với bạn. Hoàng Vũ khẽ đặt tay lên vai vợ, ông nhẹ nhàng nói :
- Thôi đi nghỉ đi em, ngày mai còn nhiều việc phải làm ...
*
* *

Cuốn nhật ký để lại

Sáu Thanh ngồi trầm ngâm hút thuốc. Không biết đã là điếu thuốc thứ bao nhiều rồi. Đêm nay cũng như bao đêm đã qua, Sáu Thanh ngồi yên lặng hút thuốc một mình. Ngoài kia là những lớp rào kẽm gai bao bọc, xa hơn nữa rà rừng núi mịt mùng. Màn đêm bao trùm lên căn cứ. Ánh sáng vàng ệch của mấy ngọn đèn điện không xuyên qua được cái màn đen đặc quánh. Tất cả im lặng đến rợn người. Sáu Thanh lặng lẽ bước đến bên cửa sổ, anh căng mắt nhìn về phía trời xa, cố tìm cái quầng sáng từ thành phố hắt lên. Sáu Thanh như thấy từ nơi ấy người vợ thân yêu của anh cũng đang mỏi mắt nhìn về nơi rừng núi âm u này. Vậy mà đã bốn năm qua đi, kể từ ngày ấy, cái ngày mà sau này anh cho rằng đó là ngày ngu xuẩn nhất của cuộc đời mình...

Sài Gòn sôi động. Đường phố tràn ngập những đoàn người biểu tình. Tiếng thét vang đòi tổng thống phải từ chức. Đòi người Mỹ cút hết về nước. Học sinh, sinh viên bãi khóa, xuống đường. Những đêm thức trắng hát cho đồng bào tôi nghe. Những cuộc đàn áp, bắt bớ của cảnh sát đối với học sinh, sinh viên. Sáu Thanh lạ lẫm trước trước những cảnh tượng diễn ra hàng ngày ngay giữa Sài Gòn thủ đô của chính thể Việt Nam Cộng Hòa. Những điều mà khi còn sống ở Pa Ri, Sáu Thanh không hề nghe nói đến. Ba anh vốn là nhà khoa học có lòng nhiệt tình yêu nước. Ông đã quyết định đưa cả nhà về Sài Gòn, ông nói:
- Tôi bỏ quê hương mà đi gần trọn cuộc đời. Giờ còn lại chút thân tàn này tôi không muốn gửi nơi quê người.
Ông bỏ lại tất cả, từ phòng mạch tư đến chân giáo sư trong trường đại học y khoa ở Pa Ri. Má và anh em Sáu Thanh không thể để ông về một mình. Tất cả đành phải từ bỏ ngôi nhà thân yêu bên bờ sông Sen đầy ắp những kỷ niệm khó quên. Sáu Thanh thẫn thờ dạo bước bên bờ sông. Pa Ri tráng lệ, tháp Ep Phen niềm kiêu hãnh của nước Pháp trông tựa một người khổng lồ đang vươn tới trời cao. Rồi đây tất cả những gì về Pa Ri, về nước Pháp chỉ còn nằm trong ký ức mà thôi. 
Về Sài Gòn, ba anh được vào làm trong bệnh viện và giảng dậy trong trường đại học. Cái hàm vị giáo sư của ông được bạn bè đồng nghiệp kính nể. Má vẫn ở nhà nội trợ như khi còn sống ở Pa Ri. Mấy anh chị em Sáu Thanh, người đi làm ở công sở, người tiếp tục đi học. Sáu Thanh miệt mài theo đuổi cái nghề mà anh yêu thích. Chẳng bao lâu nữa, anh sẽ là một kiến trúc sư. Anh ước mơ những công trình anh vẽ ra sẽ được xây dựng ngay tại Sài Gòn hoa lệ ngày. Những cuộc xuống đường biểu tình, bãi khóa của học sinh, sinh viên làm anh không khỏi ngạc nhiên. Anh tự hỏi, tại sao người ta lại thích làm ầm ĩ lên vì những chuyện không đâu. Nghĩa vụ của học sinh, sinh viên là phải học cho tốt để có kiến thức, chứ đâu phải là đi mít tinh biểu tình chống chính phủ. Việc thống nhất đất nước là do chính quyền hai nước chứ đâu phải do mấy đám học trò còn ăn bám gia đình này. Sáu Thanh mang điều thắc mắc ấy hỏi ba anh. Ba anh không phản đối, cũng chẳng đồng tình, ông chỉ im lặng. Gần đây Sáu Thanh thấy ba anh khác quá, cái vẻ hào hứng được trở về phục vụ đất nước đã biến đi đâu mất. Những ngày mới về, có đôi lần ông tranh luận với các anh chị lớn tuổi của Sáu Thanh về chính kiến của ông đối với chế độ Việt Nam Cộng hòa, về chiến tranh hai miền Nam Bắc. Nhưng tới giờ thì ông hoàn toàn im lặng. Sáu Thanh thấy trong mắt cha mình có điều gì như ân hận, như hối tiếc. Mái tóc ba anh ngày thêm bạc trắng.
Tết Mậu Thân (1968). Sài Gòn nổi đậy, cả miền Nam nổi dậy. Cuộc tranh luận của những thành viên trong gia đình Sáu Thanh bấy lâu đã tạm thời lắng xuống, giờ lại bùng lên. Thực ra chưa có quan điểm của ai thắng ai cả, vì gia đình Sáu Thanh không có ai tham gia bất kỹ đảng phái nào. Mọi người trong nhà đều tỏ ra chán ghét chiến tranh. Chiến tranh dù do bất kỹ ai gây ra, cũng đều đi liền với sự chết chóc, bắt bớ, tù đầy. Con người tàn sát lẫn nhau để tranh dành quyền lực mà thôi. Tiếng súng Mậu Thân ngưng rồi, nhưng khí thế của những cuộc bãi khóa, xuống đường biểu tình vẫn còn. Thỉnh thoảng những chiếc xe cảnh sát rú còi inh ỏi, cảnh sát ập vào trường bắt đi những sinh viên bị tình nghi tham gia nổi dậy. Sinh viên tràn xuống sân trường chặn xe cảnh sát. Dùi cui, báng súng đập xuống đầu những người biểu tình liên tiếp. Lựu đạn cay ném tới tấp vào đám đông, máu lại chảy đỏ sân trường.
Sáu Thanh đứng lên tranh luận cùng các bạn trong lớp. Anh nói lên cái điều mà anh cho rằng các bạn anh đã đi quá giới hạn của tuổi học trò:
- Tôi nghĩ tương lai, vận mệnh đất nước này là của lớp trẻ chúng ta. Chúng ta phải có trách nhiệm học cho tốt để phục vụ đất nước. Việc đánh nhau, chém giết lẫn nhau đâu phải của chúng ta. Hãy để việc ấy cho mấy ông chính phủ và đám binh lính của họ làm. Tôi nghĩ chính thể quốc gia nào cũng vậy cả. Tài năng của chúng ta là để phục vụ đất nước này, dân tộc này. chứ đâu phải đi làm mấy cái chuyện đó...
Sáu Thanh định nói tiếp thì nhiều tiếng cười rộ lên, có người nói:
Ấu trĩ quá ta, công tử bột quá ta.
Vậy thì hãy ráng mà ngồi học nghe, cha nội!
Coi chừng tâm lý chiến đó!
Từ đấy mọi người tỏ ra nghi ngờ và xa lánh anh. Sáu Thanh thấy mình lạc lõng và cô đơn quá. Anh lầm lũi một mình, muốn bỏ qua lời kích bác của bạn bè. Nhiều lúc anh cô đơn như cánh chim lẻ đàn, run rẩy không biết bay về đâu. Nhiều khi anh muốn tìm hiểu xem những người phía bên kia ra sao. Tại sao họ cũng thích chém giết đến vậy? Trong anh sự thèm khát được học hành trộn lẫn cái chán chường vì bị mọi người xa lánh. Sáu Thanh đi đến phòng đăng ký vào lính. Chắc rằng chỉ ít ngày nữa anh sẽ không còn được đi trên con đường này. Không biết rồi cuộc đời sẽ trôi dạt về đâu. Anh thấy đầu mình rỗng tuếch. Anh cũng không hiểu vì sao mình lại quyết định như vậy.
Đang lững thững đi, Sáu Thanh nghe có tiếng người gọi. Anh quay lại, thì ra đó là út Hiền. Út Hiền và anh quen nhau khi gia đình anh mới từ bên Pháp về Sài Gòn được ít ngày...

Chiều ấy Sáu Thanh đang mải mê bên giá vẽ. Anh đắm chìm trước cảnh hoàng hôn trên sông Sài Gòn. Không gian như lặng đi trước thời khắc giao thoa của ngày và đêm. Mặt nước đặc sánh như muốn tung lên hằng hà sa số những gợn sóng lấp lánh ánh hồng. Tất cả sắc mầu gợi nhớ lại trong anh những chiều hoàng hôn tím trên sông Sen. Vì mải vẽ, Sáu Thanh không biết có cô gái đang đứng ngay sau lưng.
Cô gái say sưa ngắm bức vẽ của anh. Cô ngạc nhiên trước cái nhìn của anh trước ánh nắng chiều trên sông Sài Gòn. Cô nghĩ hẳn anh không phải là dân gốc Sài Gòn này. Chỉ có như vậy thì anh mới có được cái nhìn bất chợt ấy để rồi cảm nhận và thể hiện trên mỗi nét cọ. Sáu Thanh lùi lại để ngắm bức tranh thì đụng phải người đứng phía sau. Anh quay lại xin lỗi thì nhận ra đó là một cô gái xinh đẹp và kháu khỉnh. Cô gái đỏ mặt vì bị bắt quả tang đang nhìn trộm tranh. Sáu Thanh nói:
Xin lỗi chị, tôi mải quá!
Cô gái ngỡ ngàng khi nghe giọng nói của anh. Anh nói giọng Sài Gòn chưa chuẩn, có nhiều âm sắc lơ lớ của người nước ngoài tập nói tiếng Việt :
- Xin lỗi anh, người đáng phải xin lỗi là em. Anh vẽ đẹp quá, em mải xem nên...
- Cảm ơn! chị quá khen. Tôi vẽ cũng thường thôi.
Mặt trời hắt những tia nắng cuối cùng lên bầu trời. Thành phố lên đèn. Họ đi bên nhau lặng lẽ. Sau lưng mỗi người khoác một chiếc giá vẽ. Nhìn họ, người ta sẽ nghĩ rằng đó là đôi bạn đồng môn, cùng đi vẽ với nhau. Cô gái giới thiệu mình với Sáu Thanh. Cô là út Hiền, sinh viên văn khoa. Cô đang theo học thêm lớp mỹ thuật. Chiều nay cô cũng đi vẽ, đang đi lang thang thì thấy anh đang mê mải vẽ. Cô dừng lại xem anh vẽ đến quên cả việc của mình...

Út Hiền đến bên Sáu Thanh. Cô thấy anh cứ nghệt ra như người mất hồn. 
- Anh đi đâu? mấy hồi này em kiếm anh hoài mà không thấy. Hỏi bên đó họ nói không biết.
Sáu Thanh không trả lời, anh nhìn út Hiền bằng đôi mắt buồn rầu. Út Hiền lo lắng hỏi:
Có chuyện gì vậy anh?
Chuyện buồn mà út – Sáu Thanh khẽ nén tiếng thở dài.
Hai người đi về phía bờ sông. Họ ngồi bên nhau. Sáu Thanh kể hết những chuyện đã sảy ra trong những ngày qua cho út Hiền nghe. Anh cũng không ngại ngần nói ra những suy nghĩ của mình về cuộc chiến tranh giữa hai miền Nam Bắc. Anh mong cô hiểu và thông cảm cho anh, bởi vì anh từ bên kia trở về, anh đâu có hiểu gì về tình hình chính trị trong nước. Anh ngờ nghệch về thời cuộc. Anh chỉ lờ mờ suy đoán rằng những người cầm quyền ở hai phía muốn thôn tính nhau để mở mang bờ cõi mà thôi. Tất nhiên trong cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn ấy hẳn phải có người thắng, kẻ thua. Dù cho thắng hay thua thì những người chịu thua thiệt nhất cũng vẫn chỉ là con dân đất Việt này. Ngày còn ở Pa Ri, anh nghe má kể về quê hương với những truyền thuyết đầy thơ mộng và hào hùng. Cái tên Việt Nam trong anh gắn liền với huyền thoại Âu Cơ và Lạc Long Quân, với Lê Lợi, với Quang Trung Nguyễn Huệ. Về nước rồi, anh mới thấy biết bao chuyện phức tạp. Út Hiền chăm chú nghe Sáu Thanh nói. Cô hoàn toàn cảm thông với anh. Bởi vì bản thân cô cũng đã từng như anh, cũng đã một thời lạc lõng, cô đơn.

Út Hiền sinh ra và lớn lên tại Sài Gòn. Cô được ba má cưng chiều, chỉ biết sống trong nhung lụa, đâu biết đến nỗi khó khăn cực nhọc của người lao động. Sách vở và nhà trường dậy cô về chính nghĩa quốc gia, về đồng minh Hoa Kỳ và cả về sự xâm lăng của cộng sản Bắc Việt. Thực tình út Hiền không quan tâm đến những chuyện đại sự đó. Cho tới khi vào đại học cô mới lờ mờ hiểu, sau những lần nghe diễn thuyết, những đêm xuống đường hát cho đồng bào nghe. Út Hiền nhìn cuộc sống dè dặt hơn. Cô xét đoán từng sự việc để đưa ra những lập luận chuẩn mực hơn.
Cuộc chiến ngày càng lớn. Đài, báo liên tiếp đưa tin về những cuộc hành quân tiễu trừ Việt Cộng. Những cuộc oanh kích của không lực Hoa Kỳ xuống Bắc Việt. Cô không rõ Việt Cộng thất bại ra sao, chỉ thấy những cuộc bắt lính diễn ra hàng ngày. Thương phế binh từ mặt trận trở về Sài Gòn ngày thêm nhiều. Biết bao bạn bè của cô, nếu không có chiến tranh thì giờ này họ cũng đã được ngồi học trong các trường đại học. Nhiều khi cô tự hỏi, trên mảnh đất nhỏ xíu hình chữ S này,ấti sao không khi nào ngớt chiến tranh. Một ngày có biết bao người phải chết, phải tàn phế vì bom đạn. Vì sao những thanh niên trẻ ở cả hai phía lại phải cầm súng bắn vào nhau. Đầu óc cô rối tinh lên. Đêm đêm nằm nghe lén đài phát thanh Bắc Việt. Ngoài đó hừng hực khí thế chiến đấu. Tin phi cơ không lực Hoa Kỳ bị bắn rơi. Tin học sinh, sinh viên tòng quân đánh giặc. Út Hiền thấy tim mình như thắt lại. Lại những thanh niên, sinh viên phải từ rã mái trường, từ biệt người thân để đi vào nơi lửa đạn. Cô xót xa cho số phận những con người, nếu không có chiến tranh thì cuộc đời sẽ đẹp biết bao. Cô tự hỏi tại sao? bao lần cô hỏi tại sao mà không tìm ra câu trả lời.
Tết Mậu Thân, út Hiền gặp những người phía bên kia. Việt cộng cũng giống như cô, như những người thân của cô. Cô bàng hoàng vì họ là những người cô vẫn gặp hàng ngày. Ngay tại ngã năm trước cửa nhà, út Hiền đã thấy cảnh một tổ biệt động đã đánh bại biết bao đợt tấn công của quân lính quốc gia. Người ta phải dùng xe tăng, xe bọc thép từ các ngả phố đánh vào. Ngã năm bị cầy xới tan hoang. Mấy người lính quốc gia xả súng bắn nát thi thể một nữ biệt động. Út Hiền òa khóc, tim cô đau thắt. Cô đã kể cho Sáu Thanh nghe những gì mà cô thấy. Cô đồng ý với anh, trong cuộc chiến này người dân Việt phải chịu mất mát nhiều hơn tất cả.
Nhìn thẳng vào mắt út Hiền, Sáu Thanh nói:
Anh phải đi, phải đi tìm ra sự thật út à!
Anh đi đâu? tìm về phía bên kia?
- Không, anh đi lính. Chỉ có vào lính mới hiểu được mấy ông quốc gia nói đúng sai ra sao.
- Vậy có nên không? nguy hiểm lắm đó anh! Hay là tìm đường sang phía bên kia.
- Anh nghĩ rồi, sang bên kia ai họ tin mình. Anh lại là người đã từng sinh ra và lớn lên ở Pháp. Nước Pháp đã từng xâm lược Việt Nam và bị Cộng sản đánh bại ở Điện Biên Phủ. Mối thù của Việt cộng với nước Pháp họ đâu đã quên. Anh phải đi thôi út à! ít ngày nữa anh đi rồi.
Út Hiền ôm ghì lấy Sáu Thanh, giọng nghẹn ngào:
- Đừng, anh đừng đi. Anh nỡ bỏ em một mình sao? em yêu anh. Em không để anh đi đâu hết.
- Anh sẽ về mà em, không đi thì biết sao bây giờ!
Sáu Thanh cúi xuống. Hai người hôn nhau nụ hôn đầu.

Tiếng rít rợn người của những chiếc Ep một linh năm cắt ngang dòng suy nghĩ của Sáu Thanh. Đến bên giường, anh lấy từ trong ba lô ra một cuốn sổ và cây bút. Anh tiếp tục ghi những dòng nhật ký.


......
(còn tiếp)

LSV (g/th)

***********

Xem tiếp tại đây:

Tượng đài (HG) 1/3: http://linhsinhvien.vnweblogs.com/a303100
Tượng đài (HG) 2/3: http://linhsinhvien.vnweblogs.com/a303101
Tượng đài (HG) 3/3: http://linhsinhvien.vnweblogs.com/a303102


video, tâm sự, giải trí

Viết bình luận


Có thể bạn sẽ thích