Cuộc đời vẫn đẹp sao (KVL)

10/09/2016,13:34:35 | 516 | 2

Đồng đội viết

CUỘC ĐỜI VẪN ĐẸP SAO

 

Kiều Vĩnh Lộc  CCB E4.F5.QK7

 

 

CUỘC ĐỜI VẪN ĐẸP SAO | GIAI ĐIỆU TỰ HÀO 2016 | 06/2016

 

     Đã mấy năm rồi mình mới trở lại Lâm Thao (Phú Thọ). Dũng gọi điện, nhắn tin liên tục rằng: "Lần này dứt khoát anh chị phải lên chơi với vợ chồng em. Ngày 5 tháng 9 của 30 năm trước anh nhớ chứ?"

 

Cùng với người bạn, mình đi Phú Thọ tới thăm nhà Dũng là đồng đội cũ.

    

Nguyễn Đình Dũng, cao 1m72, dáng vẻ thư sinh, hát hay, đàn giỏi… Dũng nhập ngũ năm 1977, khi bắt đầu có cuộc chiến ở biên giới Tây Nam. Nhanh nhẹn, tháo vát, Dũng được điều về làm nhiệm vụ ở đơn vị Trinh Sát. Trước khi nhập ngũ Dũng đã thi đỗ vào trường Đại Học Mỏ-Địa Chất. Dũng bảo Uy ban xã giao quyết định nhập ngũ cho em trước, một tuần sau họ mới đưa giấy báo trúng tuyển đại học, xem dấu bưu điện trên bì thư thì giấy báo đại học về đến xã đã hơn nửa tháng !?

 

     Cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới vô cùng gian khổ và ác liệt. Thời kỳ này, chỉ lùi lại phía sau hơn 10 cây số là cuộc sống hòa bình, còn nơi đây là chiến trường, đánh trả bọn lính Pôn Pốt (Căm Pu Chia) xâm phạm biên giới nước ta, tình hình rất phức tạp. Bọn chúng chỉ có cơm nắm với chút mắm bò hóc mà lì lợm, gan góc, man rợ… Quân ta bị thương vong rất nhiều do mìn của chúng. Mìn có trên đường lớn, trên những lối mòn, nơi lấy củi, hái rau, thậm chí những mô đất anh em ta ngồi lên để “giải quyết nỗi buồn” trong mùa mưa cũng đều vướng mìn của chúng… Chính mìn của bọn Pôn Pốt đã cắt đứt mất  nửa dưới thân thể Dũng, thậm chí cái “của quý” cũng bị bay đi mất, may mắn là các Bác Sĩ Quân Y tài giỏi đã cứu được sinh mạng cho Dũng. Sau thời gian điều trị ở quân y viện 175 – TP Hồ Chí Minh, Dũng được chuyển về  trung tâm nuôi dưỡng thương binh nặng, với tỷ lệ thương tật 93%.

 

      Cuối năm 1981, được chuyển ngành về cơ quan cũ ở Hà Nội, mình sắp xếp thời gian đến thăm gia đình các đồng đội đã hy sinh, thăm một số anh em khác bị thương được chuyển ngành hoặc phục viên. Qua anh em cho biết, Dũng đã xin chuyển ra một trung tâm nuôi dưỡng thương binh nặng ở ngoài Bắc. Tuy anh em ở cùng đơn vị mới được 14 tháng, ngoài quan hệ thủ trưởng-chiến sĩ, mình coi Dũng như người em trai. Hai anh em chia sẻ với nhau mọi điều trong công việc, trong sinh hoạt, trong tình cảm… Đầu năm 1985 mình đến trung tâm thăm Dũng. Nhìn thấy Dũng mình thật sự ngỡ ngàng: một chàng trai trẻ đẹp, da dẻ hồng hào, khỏe khoắn, mắt sáng, tóc quăn đen nhánh… Dũng đang chơi đàn ghi ta-bài “Cuộc đời vẫn đẹp sao” mà cậu ấy vẫn thích. Dũng bảo em mới xin ra đây được hơn năm tháng, để cho ổn định, quen thuộc nơi ở mới em sẽ gửi thư cho anh. Ở đây mọi điều đều rất tốt, em tham gia làm báo tường, và một số việc khác ở trung tâm, có điều phải ngồi trên xe để di chuyển, làm việc, em chỉ mất có hai chân chính và chân phụ thôi còn lục, phủ, ngũ, tạng, đầu và hai tay đều tốt cả - Dũng nói.

 

      Có lần đến chơi, mình thấy một phụ nữ và hai cháu bé đang vừa ăn cam vừa nói chuyện vui vẻ với Dũng. Có khách đến cô đưa hai cháu ra ngoài, Dũng bảo đấy là chị Thảo y tá, người được giao chăm sóc em đấy, chồng chị Thảo hy sinh ở Căm Pu Chia năm 1980 khi chị đang mang thai cháu thứ hai được 6 tháng. Hồi em mới về đây, hai đứa nhỏ không dám đến gần đâu, nó nói người gì chỉ có hai cánh tay dài ngoằng mà chẳng thấy chân đâu cả. Lúc đầu em cũng hơi tự ti, ở đây toàn thương binh nặng, nhưng không ai giống em hết, có 3 đ/c đã lấy vợ (cùng là thương binh hay là nhân viên của trung tâm), dần dà rồi em cũng quen, hai cháu con chị Thảo nó cũng không còn sợ người không có chân nữa. Em dạy thêm cho cháu lớn (đang học lớp 2), em kể chuyện, vẽ tranh cho tụi nhỏ nên các cháu cũng quý em, em cũng có cảm tình với mẹ con chị Thảo, hôm nào không thấy thì cũng nhớ, chị Thảo cũng quan tâm đến em nhiều hơn.

 

- Thế cậu có muốn lấy vợ không (mình hỏi)

 

- Em thế này thì ai người ta lấy

 

- Phải tìm hiểu chứ, cái chính là cậu có thích mình có một gia đình riêng?

 

-  Ai mà chả muốn thế hả anh. Bố Mẹ em đều đã qua đời, còn chị gái thì cùng chồng vào Lâm Đồng làm ăn rồi.

 

   Gần trung tâm này có một đơn vị trực thuộc ngành nên mình hay phải đến đây, lần này cùng đoàn công tác của Tổng Cục làm việc ở đây 19 ngày, cứ xong công việc, cơm nước buổi chiều mình lại đạp xe sang Trung Tâm chơi. Có lần mình hỏi Thảo:

 

- Em có ý định đi bước nữa không?

 

- Em đã có hai con, một trai một gái rồi, bây giờ em chỉ lo sao nuôi dạy các con cho tốt thôi anh ạ.

 

- Nuôi con đâu chỉ là lo cái ăn, cái mặc mà còn việc học hành, lo tương lai, sự nghiệp cho các cháu

nữa chứ.

 

- Biết là vậy, nhưng hoàn cảnh em thế này, em phải chịu thôi chứ biết làm sao !?

 

- Thảo biết không, cậu Dũng trước đây đã thi đỗ đại học đấy, nó học giỏi lại có nhiều tài vặt, nó sống tình cảm và rất yêu quý trẻ con…

 

- Vâng, Dũng vẫn hướng dẫn việc học cho con gái em, hai cháu cũng rất thích chú Dũng. Thằng Tùng (con trai của Thảo) từ hồi mới tập nói cứ gọi “pố Pũng, pố Pũng”.

 

    Một hôm ngồi với Dũng mình bảo hay là cậu và cô Thảo lấy nhau đi. Dũng tỏ vẻ ngạc nhiên:

 

- Thảo hơn em 2 tuổi, em vẫn gọi là chị mà.

 

- Thì đã sao, trước gọi chị ơi thì bây giờ gọi mình ơi hay Thảo ơi cũng được chứ sao, gọi mãi thành quen thôi. Các cụ vẫn nói: gái hơn hai, nghĩa là lấy vợ hơn mình 2 tuổi là tốt lắm đấy.

 

- Quả thật, anh làm em bất ngờ quá.

 

- Quan trọng là cậu có thương yêu mẹ con Thảo không ?

 

- Có, đúng là em có tình cảm với mẹ con chị Thảo, nhưng việc làm chồng chị ấy thì chưa bao giờ nghĩ đến. Tuy nhiên khi có mẹ con chị ấy ở bên em thấy rất vui, rất ấm cúng.

 

- Ở trung tâm, các thương binh nặng được nhà nước nuôi dưỡng suốt đời, nhưng đây vẫn là nơi sinh hoạt cộng đồng. Những đ/c đã lấy vợ được cấp nhà là họ có không gian riêng của mình. Chẳng lẽ em không muốn thế ?

 

- Có chứ anh, nếu có nhà riêng em sẽ trang hoàng ngôi nhà thật đẹp, sẽ dạy con hoc, dạy con hát, em còn làm được nhiều thứ cho vợ con em…

 

Nhìn vẻ mặt Dũng, mình cảm nhận thấy cậu ấy đang mơ màng về ngôi nhà Hạnh Phúc của mình.

 

Đột nhiên Dũng nói:

 

- Nhưng mà em mất cái“của quý” ấy rồi, làm sao lấy vợ sinh con được !?

 

-  Thì hai con của Thảo đó, bố các cháu đã hy sinh, các cháu còn quá nhỏ, em làm bố dượng các cháu tốt quá chứ sao. Anh vẫn thấy cu Tùng gọi em là bố Dũng đấy thôi.

 

Dũng ngồi im suy nghĩ, mình bảo: Tuy không sinh ra các cháu, nhưng mình thương yêu, chăm lo cho các cháu từ lúc nó còn bé, nó gọi mình là bố, coi mình là người Cha thân yêu của nó. Rồi lớn lên các cháu lấy chồng, lấy vợ, em sẽ có cháu nội, cháu ngoại. Anh xem đường Sinh Đạo trên bàn tay trái của em không thấy có vết cắt ngang nào, mà lại rất sâu, rất nét. Như vậy chắc chắn tuổi thọ của em rất cao, em sẽ có chắt gọi bằng Cụ đấy.

 

Nghe nói vậy Dũng có vẻ vui lắm. Mình nói tiếp: Em được nhà nước nuôi dưỡng suốt đời, lại có phụ cấp cho người chăm sóc nữa, hai cháu có trợ cấp con Liệt Sĩ đến tận lúc đủ 18 tuổi. Thảo còn làm việc có lương, như vậy về kinh tế là ổn, về tình cảm hai đứa cũng thực lòng thương quý nhau, có điều anh hơi ái ngại:

 

- Còn việc gì nữa anh nói luôn đi, em đang sốt ruột đây.

 

- Tuy chỉ còn hai tay, nhưng em có sức sống tràn trề của tuổi trẻ, đã là chồng, vợ rồi, nằm bên nhau em thoải mái làm điều em có thể làm, nhưng em lại không thể làm được điều Thảo muốn, thế thì tội cho cô ấy quá !?

 

- Em sẽ cố kìm chế !

 

- Thảo mới 28 tuổi, cô ấy còn khỏe, còn có nhu cầu, còn muốn… còn khát khao… em ạ !

 

Nghe nói vậy Dũng có vẻ trầm ngâm, thoáng chút buồn. Mình bảo:

 

- Chiều mai anh sẽ trao đổi cụ thể với Thảo về chuyện này.

 

- Ai lại nói ra chuyện ấy hả anh, kỳ cục lắm !

 

- Mình đã từng là người Lính, phải biết nhìn thẳng vào sự thật dù sự thật ấy có trần trụi đến đâu, để cùng xác định tư tưởng trước. Có như vậy mới đảm bảo cho sự bền vững của hôn nhân em ạ.

 

Chiều hôm sau mình đến sớm ngồi chơi với hai cháu, Thảo đang tưới mấy luống rau tăng gia. Xong việc Thảo vào, mình nói chủ nhật này anh nhờ xe của cơ quan cùng ba mẹ con về quê em thăm gia đình hai bên (vợ chồng Thảo ở cùng quê), thắp nén hương cho bố các cháu và thăm dò xem ý tứ các cụ thế nào. Có chuyện anh vẫn rất ái ngại nhưng không thể không trao đổi với em. Hình như Thảo đã thấu hiểu điều mình sắp nói ra, cô ấy bảo khi em sinh cháu Tùng rất khó, bác sĩ thăm khám cho biết thai nhi không được bình thường, họ chỉ định phải mổ, không đẻ thường được. Để đảm bảo sự sống cho cả mẹ và con, phải cắt cả hai buồng trứng, không thể sinh đẻ tiếp. Vì vậy em cũng không nặng nề chuyện sinh hoạt vợ chồng đâu, chỉ thương Dũng thôi, có vợ mà lại không được mãn nguyện khi nằm bên vợ.

 

Hôm chủ nhật, với danh nghĩa là đồng đội cũ của chồng Thảo, mình về thăm gia đình. Mẹ chồng Thảo và cả nhà rất vui, ôm cháu nội đích tôn vào lòng, cụ bảo: "Mẹ cháu nó còn trẻ, nó có thể đi bước nữa, nếu cháu nội tôi có được bố dượng tốt nuôi dạy thì khi nhắm mắt suôi tay tôi cũng yên lòng". Mình thưa chuyện với các cụ và gia đình hai bên về hoàn cảnh của Dũng, về tình cảm của Dũng đối với ba mẹ con cô Thảo. Nghe chuyện mình nói cả hai bên gia đình đều đồng tình ủng hộ.

      

Ngày 5.9.1986 đám cưới của Dũng và Thảo được tổ chức vui vẻ.

 

Bây giờ gia đình Dũng đã chuyển về quê ở Lâm Thao-Phú Thọ, kinh tế gia đình rất khá, hai cháu đều tốt nghiệp Đại Học, có công việc tốt ở tỉnh. Ông bà Dũng-Thảo đã có 2 cháu nội, 2 cháu ngoại đều học giỏi, ngoan ngoãn.

 

Đến dự kỷ niệm 30 năm ngày họ nên vợ, nên chồng (như cách nói của Dũng) mình thực sự mừng vui với hạnh phúc của đồng đội. Ngồi giữa vòng anh em, bè bạn-Dũng phấn chấn cầm đàn chơi bài “cuộc đời vẫn đẹp sao”, cùng hòa chung tiếng hát của mọi người. Thảo ngồi im đó, nước mắt chảy dài. Mình hiểu đó là những giọt nước mắt của hạnh phúc. Thảo đang nhớ đến người chồng đã hy sinh, thầm nói với anh rằng: Hai con của chúng ta đã được nuôi dưỡng tốt và đã trưởng thành. Thảo cũng thầm cảm ơn Dũng (đồng đội của chồng Thảo trước đây) đã làm tất cả những gì có thể cho cuộc sống đủ đầy, hạnh phúc của ba mẹ con Thảo.

 

       Chiến tranh đã lùi xa, sự sống của mỗi con người, mỗi cuộc đời vẫn luôn cần có nhau, chia sẻ với nhau. Có tình yêu, thương là có tất cả, khó khăn, gian khổ, thiếu thốn gì rồi cũng vượt qua. Đúng như lời bài hát CUỘC ĐỜI VẪN ĐẸP SAO .

 

Tháng 9 năm 2016

 

Kiều Vĩnh Lộc  CCB E4.F5.QK 7

 

LSV (g/th)

 

 

Cuộc đời vẫn đẹp sao (Vũ Dậu)

 


video, tâm sự, giải trí

Viết bình luận


Bình luận


Hà Thanh Hiển
    

07/09/2016 16:08:06

Chia sẻ bài viết

Thân gửi LSV một bài về QY Viện mới viết gần đây: 

https://hahien.wordpress.com/2016/04/25/mot-chuyen-chep-o-quan-y-vien/

Vũ Trung Kiên
    

07/09/2016 10:23:38

Bản chất của người lính

 Câu chuyện thật của những người lính ...rất hay ,rất cảm động ,rất nhân văn ... dù ở bất cứ cương vị nào ,trong hoàn cảnh nào ...những người lính Bác Hồ vẫn luôn làm được nhiều việc có ích cho đời ,mang lại niềm vui và hạnh phúc cho mọi người ! Thật kiêu hãnh và tự hào khi đã có một thời là NGƯỜI LÍNH BÁC HỒ 

Có thể bạn sẽ thích