Đàn sếu (Журавли)

13/05/2016,21:53:56 | 968 | 0

Văn nghệ - Văn gừng

 

Đàn sếu (bài hát)

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia

 

 

 

"Đàn sếu (Журавли)"

 

Đàn sếu (tiếng Nga: Журавли) – là một bài hát Nga nổi tiếng do nhạc sĩ Yan Frenkel phổ thơ của Rasul Gamzatov qua bản dịch tiếng Nga của Naum Grebnyov. Bài hát này viết về những người lính hy sinh trong cuộc chiến tranh Vệ quốc vĩ đại.

 

Lịch sử của bài hát

 

Nhà thơ Dagestan Rasul Gamzatov viết bài thơ “Đàn sếu” bằng tiếng Avar. Ý tưởng bài thơ về đàn sếu nảy sinh sau khi nhà thơ thăm công viên hòa bình ở Hiroshima có bức tượng của cô bé Sakado Sasaki, người trước khi chết vì phóng xạ nguyên tử, vẫn hy vọng rằng sẽ được sống nếu cô cắt đủ 1000 con sếu bằng giấy.

 

Mặt khác, hình tượng đàn sếu trong văn hóa Nga và văn hóa Avar cũng không hề xa lạ. Rasul Gamzatov hồi tưởng rằng khi ngồi trên máy bay từ Nhật về Liên Xô ông đã nhớ về mẹ, về những người anh của mình và biết bao người thân đã hy sinh trong chiến tranh. “Có phải thế mà tiếng kêu đàn sếu Tự bao giờ giống với tiếng Avar”– Rasul viết như thế trong bài thơ “Đàn sếu”.

 

Năm 1968 bài thơ “Đàn sếu” qua bản dịch của Naum Grebnyov in ở tạp chí “Thế giới mới” và được ca sĩ Mark Bernes để ý. Sau đó Mark Bernes đã nhờ nhạc sĩ Yan Frenkel viết nhạc cho bài hát này. Hai tháng sau bài hát mới được viết xong, được thu âm và trở thành một bài hát nổi tiếng qua sự thể hiện của Mark Bernes.

 

Bài hát này sau được nhiều ca sĩ khác thể hiện thành công.

 

Sau khi bài hát “Đàn sếu” ra đời, rất nhiều nơi ở Liên Xô người ta dựng những đài tưởng niệm mà trung tâm là bức ảnh đàn sếu đang bay. “Đàn sếu” từ bài hát đã trở thành hình tượng về những người đã sinh trong cuộc chiến tranh Vệ quốc vĩ đại.

 

*********

 

Đàn sếu   Журавли
     
Tôi cứ ngỡ biết bao người lính trẻ   Мне кажется порою, что солдаты,
Từ chiến trường xưa đẫm máu không về   С кровавых не пришедшие полей,
Không phải họ nằm yên trong đất mẹ   Не в землю эту полегли когда-то,
Mà hóa thành sếu trắng giữa trời kia.   А превратились в белых журавлей.
     
Sếu vẫn bay như thế tự ngày xưa   Они до сей поры с времен тех дальних
Bay đến bây giờ, và cất tiếng gọi.   Летят и подают нам голоса.
Có phải thế mà ta thường buồn bã   Не потому ль так часто и печально
Rồi lặng im, ngó vào giữa trời xa?   Мы замолкаем, глядя в небеса?
     
Và hôm nay đây, trong buổi chiều tà   Сегодня, предвечернею порою,
Tôi nhìn thấy trong màn sương đàn sếu   Я вижу, как в тумане журавли
Sải cánh bay theo đội hình chiến đấu   Летят своим определенным строем,
Như ngày nào giàn trận giữa đồng xa.   Как по полям людьми они брели.
     
Sếu vẫn bay trên những chặng đường xa   Они летят, свершают путь свой длинный
Và cất tiếng gọi những tên ai đấy   И выкликают чьи-то имена.
Vì thế chăng mà tiếng kêu đàn sếu   Не потому ли с кличем журавлиным
Tự bao đời giống với tiếng Ava?   От века речь аварская сходна?
     
Đội hình bay mệt mỏi giữa bầu trời   Летит, летит по небу клин усталый -
Trong màn sương, buổi hoàng hôn ráng đỏ   Летит в тумане на исходе дня,
Trong đội hình kia hãy còn khoảng nhỏ   И в том строю есть промежуток малый -
Có thể là đấy chỗ để dành tôi!   Быть может, это место для меня!
     
Rồi sẽ đến một ngày, tôi sẽ bơi   Настанет день, и с журавлиной стаей
Cùng đàn sếu trong màn sương như vậy   Я поплыву в такой же сизой мгле,
Bằng giọng sếu, giữa trời cất tiếng gọi   Из-под небес по-птичьи окликая
Tất cả những ai còn sống trên đời.   Всех вас, кого оставил на земле.
***    
(Bản dịch của Hồ Thượng Tuy)    


***********

 

Một bản dịch khác

 

ĐÀN SẾU

 

"Đôi lúc tôi chợt nghĩ rằng, người lính
Trong cuộc chiến tranh đẫm máu đã hy sinh,
Không vĩnh viễn nằm sâu trong lòng đất
Mà hóa thành những đàn sếu trắng tinh.

 

Họ bay mãi tự xa xăm quá khứ
Tới ngày nay và trò chuyện cùng ta,
Phải vì thế mà ta thường tư lự
Hay chạnh buồn khi lặng ngắm trời xa.

 

Hôm nay lúc hoàng hôn đang dần tới
Tôi bồi hồi khi thấy giữa màn sương
Đàn sếu trắng bay chỉnh tề hàng lối
Như đoàn người lê bước giữa đồng hoang.

 

Đàn sếu bay trên con đường dằng dặc
Và gọi tên những ai đó lao xao.
Phải vì thế mà âm thanh Avác
Tự bao đời giống tiếng sếu làm sao…

 

Bay, bay qua khoảng trời mệt mỏi
Trong bóng chiều, trong bát ngát màn sương,
Giữa đoàn quân ngỡ thừa ra khoảng trống
Hình như còn dành để cho tôi.

 

Sẽ có ngày tôi bay cùng đàn sếu
Trong mịt mờ sương xám tựa hôm nay,
Và ở giữa trời cao như chim tôi sẽ gọi
Tất cả mọi người còn lại ở nơi đây…"

 

 

LSV (s/t & g/th)

 


video, tâm sự, giải trí

Viết bình luận


Có thể bạn sẽ thích