Hồi ký Quảng Trị 1972 (2.4)

Mùa hè đỏ lửa

 

HỒI KÝ QUẢNG TRỊ 1972

PHẦN II "CHIẾN TRẬN" - Kỳ (7-8)

Nguyễn Quang Vinh - D3, E48, F320B - "Tử thủ Cổ thành"

 

 

Kỳ II-7

 

Đêm đến. Pháo sáng địch bắn đầy trời. Lại một đợt tấn công mới của tụi Thủy quân lục chiến. Những dây đạn sáng lòe đủ mầu bay ngang dọc trong đêm, cộng thêm từng đợt vòi rồng lửa phun ra từ mấy xe M113 của địch. Chúng tôi bắn đến đỏ cả nòng súng, đạn dược vơi dần. Không hiểu bọn nó mà tấn công 1 đợt nữa thì lấy gì để chống trả đây? Chả lẽ dùng răng mà cắn vào cổ họng chúnghttp://linhsinhvien.vnweblogs.com/js/tinymce/plugins/more/img/trans.gifnhư Anh hùng Lâm Úy à?. Chợt nghe 1 quả “Cạch oành” nổ ngay trên hố chiến đấu của Cao Dũng. Cảm thấy có chuyện chẳng lành, tôi vội bò sang chỗ anh. Một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mặt. Nửa đầu bên phải của Cao Dũng đã bay mất, máu và óc lầy nhầy tung tóe trên miệng hố. Tay và chân vẫn còn giật giật trong cơn giãy chết. Tôi ôm chầm lấy anh, miệng la lên thảng thốt: “Cao Dũng ơi !”, nhưng anh đã ra người thiên cổ mất rồi. Vĩnh và tôi lấy 1 tấm võng phủ lên xác anh, rồi vội vàng bò về hố chiến đấu của mình.

 

Ngồi trong hố mà nước mắt tôi chảy dàn dụa. Cao Dũng vẫn thường nói với tôi: “Nếu trận đầu cậu không chết, thì sẽ không bao giờ chết…”. Anh đã trải qua hàng chục trận, trên người không hề có một vết xước. Vậy mà bây giờ 1 thằng lính mới khù khờ như thì tôi vẫn ngồi đây, còn anh lại chết rồi. Đúng là trời thương kẻ ngù ngờ, thông minh không khỏi số giời…. Thương thay cho một người con anh dũng của phố Lò đúc, một Hec-tor của Thành cổ…. Anh đâu còn biết, giờ này chỉ có một người duy nhất, một cậu lính trẻ 18 tuổi, mặt mũi lấm lem quần áo bê bết, đang gục đầu bên khẩu súng khóc thương cho anh…  

 

Đêm đã khuy lắm rồi. Tôi vẫn ngồi miên man chìm đắm trong những suy nghĩ về cái chết của Cao Dũng, không để ý đến sự im ắng đáng ngờ trên trận địa. Đại bác vẫn nổ cầm canh, pháo sáng vẫn hết quả này đến quả khác, nhưng tiếng súng bộ binh thì không. Chợt thấy anh Thiệu lom khom chạy tới. Nhìn thấy tôi anh nói: “Thành, sao các cậu còn chưa rút đi ? Các đơn vị khác người ta rút hết rồi…”. Tôi đáp: “Có ai nói gì với chúng em đâu…”. Chúng tôi vội thông báo cho mọi người trong hầm. Những thương binh nào còn vận động được thì tự nhằm hướng Dinh tỉnh trưởng mà đi, còn những người yếu thì chúng tôi phải dìu. Tất cả Tử sỹ đều bỏ lại. Trong bóng đêm chập chờn ánh hỏa châu, chúng tôi vội vã rút ra phía bờ sông.

 

 

Chiến đấu đến viên đạn cuối cùng.

 

 

TQLC leo lên Thành.

 

Kỳ II-8

 

Ở bến vượt cảnh tượng khá nhốn nháo. Có lệnh vứt bỏ xuống sông tất cả vũ khí nặng mà không thể mang được. Các thương binh được ưu tiên chở bằng xuồng cao-su, những người bơi yếu thì bám xung quanh xuồng. Có một sợi dây cáp được chăng ngang sông, các xuồng bám vào đấy mà vượt sang bờ Bắc. Còn tất cả mọi người khác lại phải làm phao bơi bằng tăng (hoặc bao gạo) Ny-lông, để súng lên trên và bơi cật lực. Nước sông vẫn chảy cuồn cuộn, lạnh buốt, đen ngòm. Ba đợt vượt sông an toàn, đến đợt thứ tư thì bỗng nhiên pháo bầy dập đến. Một cảnh tượng hãi hùng phơi ra dưới ánh pháo sáng: Xuồng chìm, phao thủng, tiếng la thét của thương binh và những người bị trúng mảnh… Mặt sông Thạch hãn lại đỏ ngầu máu tươi…

 

Bờ Bắc là bờ bồi nên cách khoảng 50m chân tôi đã chạm đất. Tôi lội bì bõm như người mộng du, hầu như không nhận biết được gì nữa. Lên bờ, chúng tôi chạy thục mạng về hướng Bắc. Cho tới khi thấy bóng đen mờ mờ của cây cối làng mạc chúng tôi mới dừng lại. Có tiếng người nói lao xao, các đơn vị gọi nhau tập trung lại đội hình. Tiểu đoàn 3 của tôi quân số còn lại chưa đầy 1 Đại đội. Nhưng có những Đơn vị còn thảm thương hơn nhiều. Trung đoàn 27 (Đoàn Triệu hải) phối thuộc cho Sư đoàn tôi, khi rút ra khỏi Thành chỉ còn 10 chiến sỹ. Tất cả các đơn vị tham chiến ở Quảng trị đều thiệt hại rất nặng nề. Chúng ta mất hàng trăm súng lớn đủ loại, hàng chục xe tăng, và trên hết, hàng chục nghìn người con ưu tú của đất nước. Chẳng hạn Sư đoàn 325, binh sỹ phần lớn là những Sinh viên các Trường ĐH miền Bắc, thành phần tinh hoa của dân tộc, thế mà thương vong gần hết. “Ôi những người con trai khỏe đẹp/ Có thể biến thiên nhiên thành điện thép/ Cho con người hạnh phúc hôm nay…”. Nhiều lúc tôi đắng cay thầm nghĩ, một mảnh đất chó ăn đá gà ăn sỏi có đáng để chúng ta phải trả 1 giá quá đắt như vậy không?. Mỗi ngày đưa vào Thành 1 đại đội đủ (140 người) mà khi ra chả còn bao nhiêu. Thấy nói hồi đó ta đang đàm phán trên bàn Hội nghị Paris, nên cấp trên duy ý chí phải giữ bằng được. Đúng là trong chiến tranh phải có quyết tâm cao và lòng dũng cảm mới thắng, nhưng đấy là người chiến đấu với người, chứ đem thịt tươi mà ném vào lò bom B52 thì bao nhiêu cho đủ?. Mỗi m² Quảng trị khi sàng sẩy chắc phải được hàng kg mảnh bom đạn, phải ngấm hàng lít máu đỏ da vàng.  Đau thương bao trùm hết các Tỉnh Thành của miền Bắc, vì Địa phương nào cũng có con em hy sinh ở Quảng trị. Biết bao nhiêu bà mẹ đến lúc nhắm mắt vẫn không nhận được tin con. Vết thương lòng này sẽ không bao giờ lành trong tâm trí của người Việt nam, đau xót không kém gì bại trận Mậu thân hoặc bại trận Hát môn ngày xưa vậy...

 

... (còn nữa).

 

 

Thương vong của ta càng ngày càng lớn...

 

 

16.09.1972 TQLC cắm cờ trên Thành cổ.

 

... (còn nữa)

 

LSV (g/th)

***

Xem các bài khác bấm chuột phải vào tên bài và chuột trái vào "Mở liên kết trong tab mới":

Bài 2.1Bài 2.2Bài 2.3Bài 2.4Bài 2.5Bài 2.6Bài 2.7Bài 2.8Bài 2.9Bài 2.10 .