Chúng con xin lỗi mẹ (BTL)

06/05/2016,16:12:25 | 454 | 0

Đồng đội viết

 

Chúng con xin lỗi mẹ!

 

Bùi Thế Lâm

 

Nguồn: http://vanhien.vn/ - Chủ Nhật, 21/06/2015 07:15 GMT +7

 

Mẹ đã lặng lẽ ra đi vào đúng ngày sinh nhật của con, nhằm ngày 1 tháng 6 năm 2015. Thêm một dấu khắc trong cuộc đời con về người mẹ của đồng đội, một người mẹ Liệt sĩ... 

 

 

Không ngờ ngày cuối cùng gặp mẹ đúng vào ngày giỗ của Hướng, đồng đội của con đã hy sinh 36 năm trước. Hôm đó, mẹ lại bảo với con là mẹ mong con lắm, thi thoảng qua chơi với mẹ. Rồi mẹ lại nhắc con rủ anh em đồng đội đến ăn với mẹ bữa cơm. Con đã hứa với mẹ việc đó nhưng lỗi hẹn với mẹ rồi mẹ ơi.

Hôm qua, đồng đội chúng con đến thắp hương cho mẹ và xin lỗi mẹ về cái mong muốn nhỏ nhoi của mẹ chưa thực hiện được.

Giờ này, mẹ đã mồ yên mả đẹp. Chắc thằng Hướng nó sẽ đón mẹ mẹ ơi. Thanh thản mẹ nhé! 

(TRÍCH NHẬT KÝ ĐI TÌM ĐỒNG ĐỘI tháng 1/2010)

 

... Tối nhọ mặt người tôi đến mẹ. Mẹ ở cùng Lương, em gái út của Hướng. Khi tôi đến, chỉ có mình mẹ ở nhà. Mọi người đang tập trung chuẩn bị cho việc sáng sớm ngày mai ra sân bay đón Hướng và cùng địa phương tổ chức lễ đón nhận hài cốt liệt sĩ ở khu nhà trong diện giải tỏa. Mẹ muốn tổ chức tại đó, là nơi Hướng sinh ra, lớn lên và từ đó lên đường nhập ngũ.
 

Còn mươi tiếng đồng hồ nữa thôi Hướng trở về với mẹ rồi. Đứa con của mẹ đi lâu quá, hơn 30 năm rồi! Cũng bằng ấy thời gian, có ngày nào mẹ nguôi ngoai nỗi niềm thương nhớ đứa con trai ngoan hiền mà mẹ đứt ruột đẻ ra. Ngồi cạnh tôi, mẹ như mê như tỉnh, thỉnh thoảng bà lại nói với tôi như là nói một mình: “ngày mai cu Hướng về thật rồi”. Mẹ lúc vui, lúc buồn và trong tâm trạng đó mẹ kể cho tôi rất nhiều về Hướng:
 

- Ngày nhận được tin nó hy sinh, mẹ tưởng như gục ngã không sống nổi, mẹ điên dại trong đau đớn con à. Mẹ không tin là thằng Hướng nhà mẹ hy sinh đâu, người ta gửi giấy báo tử đến mà mẹ không dám nhận, mẹ nguyền rủa người nào đó dại mồm dại miệng báo con mẹ hy sinh? Mẹ nói với chính quyền địa phương rằng có sự nhầm lẫn nào đó, con tôi về thăm tôi mới có mấy tháng làm sao nó hy sinh? Nó đi công tác gì đó theo điều động của cấp trên, thằng con tôi nó tiến bộ lắm, chắc hẳn là như thế… Rồi mẹ mong có ai đó gởi giấy xin lỗi là đã báo nhầm con ạ. Cứ thế, cứ thế trôi qua, đêm nào ngủ mẹ cũng khóc… Rồi mẹ thấy thằng Hướng nó về, nhiều lần lắm, nó chỉ khóc mà chẳng nói năng gì cả, nó chạy tới muốn sà vào lòng mẹ mà chạy mãi không đến nơi… Thế ngày mai nó về thật không con?
 

Mẹ vòng tay ôm chặt lấy tôi, mắt đẫm lệ trông mẹ thương quá! Tôi kệ cho nước mắt mình chảy dài, nhìn mẹ trong nhạt nhòa, nghe mẹ kể tiếp:
 

- Em Hướng nó ngoan lắm con à, nó học giỏi và là đứa sáng dạ nhất nhà. Bố của Hướng mất sớm, mình mẹ phải nuôi dậy ngần ấy đứa, nhiều khi, chưa đến kì đong mà gạo hết, phải nấu cháo ăn, thương các con đang tuổi ăn tuổi lớn. Biết mẹ tảo tần vất vả, nó định bỏ học mấy lần nhưng bị mẹ la rầy nên nó lại thôi.
 

Học hết lớp 10, em nó dứt khoát không thi đại học, bạn bè, thầy cô nói thế nào nó cũng không nghe, giận quá mẹ mắng nó, nó khóc và nói với mẹ là con đi làm đỡ gia đình, sau này con đi học cũng được, mẹ yếu rồi, mẹ ốm thì làm sao… rồi nó bỏ bữa không ăn…
 

Nói đến thế, mẹ buông tay tôi từ từ đứng dậy, lưng gù như muốn kéo cả người mẹ xuống, mẹ mỏi lưng, một tay mẹ đấm đấm vào lưng, lần mò ra giường nằm ngả lưng. Mẹ nói:
 

- Mẹ đau lưng quá, anh nghe mẹ kể tiếp chuyện thằng Hướng nhà mẹ nhé.
 

Tôi đứng dậy, trèo lên giường và nói:
 

- Bu, con nằm với bu nhé!
 

Tôi ôm lấy mẹ, rụi rụi đầu vào ngực mẹ (như thỉnh thoảng vẫn làm nũng mẹ tôi vậy). Người mẹ sực nức mùi dầu cao, cay cay, nồng nồng hệt như mùi của mẹ tôi… Mẹ vỗ nhè nhẹ vào lưng, như ru tôi, mẹ chửi yêu:
 

- Cha bố anh, giông hệt anh cu Hướng nhà mẹ, rồi vẫn bằng cái giọng đều đều trầm ấm, mẹ kể tiếp cho tôi nghe.

- Em nó làm bốc xếp ở Cảng được vài tháng thì được cử đi học nhưng nhưng nó xin khất. Thằng cu Hướng nhà mẹ tích cực và tiến bộ lắm, nó được làm cỡ chỉ huy Đoàn thanh niên (mẹ không biết, chắc Hướng làm bí thư chi đoàn gì đó), nó tham lam nhận thêm việc có khi làm thông cả ngày và đêm. Thương nó, mẹ lần mò hỏi mang cơm cho nó, mặt mũi thì nhọ nhem, nhồm nhoàm xúc cơm ăn nhìn mẹ cười, bây giờ mẹ vẫn nhớ như in con à… Cái thằng, nó giống bố nó thế…
 

Lương của nó không bao giờ nó giữ một hào con ạ, nó đưa hết cho mẹ. Mỗi lần lĩnh lương về nó đưa tiền cho mẹ, từng tờ, từng khoản, nào là lương chính, nào là khoản thêm giờ, nào là khoản bồi dưỡng chiến dịch giải phóng tàu, nó không ăn, chỉ nhai cái bánh mì con, loại một hào. Mẹ đưa cho nó vài đồng nhưng nó nhất định không cầm, chỉ cười thôi. Cũng thi thoảng khi thì nó mua cho mẹ đôi dép nhựa, lúc thì cái khăn, cái áo cho con Tâm, con Lương. Còn nó, nhất định chỉ mặc bộ quần áo vải xanh chéo. Ừ, mà trông nó mặc bộ quần áo công nhân cũng đẹp đáo để.
 

Tôi chợt hỏi mẹ:
 

- Mẹ, thằng Hướng nhà mình hồi còn ở nhà nó có người yêu chưa mẹ, mẹ có thấy đứa nào đến nhà mình không?

- Bạn gái nó nhiều, nhưng cu Hướng nhà mẹ nó nhát gái lắm, sau này mẹ cũng biết nó có một cô, hôm biết tin Hướng hy sinh, cô ấy đến khóc nhiều lắm, nghe các em anh kể lại thì mẹ mới biết.

- Một hôm, nó đi làm về rất sớm, nó cũng nằm ôm mẹ như anh thế này này. Ngần ngừ một lúc, nó bảo mẹ:

-Có lẽ con đi bộ đội đợt này mẹ ạ, đội của con thanh niên ai cũng có giấy gọi nhập ngũ… nó băn khoăn một lúc rồi bảo với mẹ “con đi vài ba năm rồi con lại về đi học, đi làm để nuôi mẹ”.
 

Rồi mẹ ngồi dậy khóc từng chập, từng chập, tiếng khóc của mẹ như dao cắt dùi đâm vào tâm can tôi:
 

- Thế mà con đi mãi bây giờ về chỉ còn một nắm tro tàn hả con ơi, Hướng ơi… bạn con đây này, anh Lâm còn có vợ có con có công ăn việc làm… Ôi trời cao đất dày ơi, sao con tôi lại khổ thế này, sao tôi lại đau đớn thế này.
 

Tôi ngồi như bụt mọc giữa giường. Tôi thấu hiểu nỗi đau của mẹ cũng giống như mẹ Quân, mẹ Phương.
 

Cũng là nỗi đau nhưng nỗi đau mất đồng đội ngưng đọng trong mỗi người lính chúng tôi mỗi khác, còn nỗi đau của những người mẹ có con hy sinh chắc có lẽ giống nhau. Thương nhau thì tìm nhau về cho mẹ để cho mẹ yên lòng, sống nốt quãng đời còn lại. Thương đồng đội thì tìm đồng đội về làm liều thuốc giảm đau cho mẹ mà thôi, nỗi đau di căn trong mẹ mấy chục năm trời. Con thương mẹ quá mẹ ơi…
 

… Mẹ kể tiếp cho tôi nghe vẫn bằng cái giọng trầm ấm:
 

- Hồi anh em chúng mày đóng quân bên Thủy Nguyên, có mấy lần mẹ đến thăm, hôm thì củ khoai, cái bánh, hôm thì làm mẻ bánh đúc ngô tong tả đạp xe mang lên cho con…Nhìn chúng mày tranh nhau nhồm nhoàm ăn uống thấy mà thương các con nhiều lắm. Mới hơn ba tháng rèn luyện trong quân đội, trông chúng mày đứa nào cũng rắn rỏi.
 

- Rồi nó về phép mấy ngày liền, mẹ lo nó vi phạm kỉ luật quân đội thì xấu hổ lắm nhưng mẹ rất tin cu Hướng, nó luôn thật thà con ạ, mấy ngày nó nghỉ mà chân tay nó đâu có nghỉ đâu con, chỉ thấy nó buồn buồn thế nào ấy. Nó tranh thủ sửa cho mẹ chiệc giường, sửa cái cánh cửa sổ đầu giường sợ mẹ bị gió lùa, rồi hì hụi chẻ củi, gánh nước, giặt rũ… nhiều việc lắm. Đêm cuối, nằm ôm mẹ nó nói là có lẽ nó phải đi xa, con sẽ không làm điều gì để mẹ phải hổ thẹn đâu. nó động viên mẹ yên tâm rồi mai mốt nó về với mẹ và nó khóc.
 

Mẹ lại khóc rồi, những dòng nước mắt đang chảy dài trên đôi gò má nhăn nheo của mẹ sao mà bỏng mà xót đến thế..
 

Mẹ kể tiếp:
 

- Biết con sắp lên đường đi xa, mẹ vét voi cố mua được dăm lạng thịt ba chỉ gọi là có tí tươi tươi cho con thôi cho nó đỡ tủi, hoàn cảnh nhà mẹ lúc bấy giờ khó khăn lắm con ạ. Bữa cơm hôm đó, nó ngồi cứ gắp thức ăn cho mẹ, đúng là mẹ thấy nó cứ rớm nước mắt...
 

Rồi nó chào mẹ khoác cái ba lô lép kẹp đi, không hề có chút bánh trái, trà thuốc, ruốc khô, muối vừng gì sất. Nó chào mẹ, xốc chiếc ba lô và không ngoái lại. Mẹ tựa cửa nhìn nó đi cho khuất ngõ nhỏ.
 

Từ lúc đó, người mẹ như ngồi trên lửa, mẹ xin nghỉ phép đột xuất, làm vội cho nó mấy cái bánh rán rồi bắt em Ninh lai mẹ sang Thủy Nguyên, nơi các con đóng quân. Khi hai mẹ con đến nơi, cái xóm nhỏ ấy yên ắng đến lạnh người, thì ra anh em các con lặng lẽ ra đi trong đêm. Mẹ tất tả chạy ngược chạy xuôi vừa chạy vừa khóc con ơi! Hướng ơi ! Tiếng gọi của mẹ một sớm mùa đông đập vào vách núi...
 

Mẹ bắt thằng Ninh lai mẹ đuổi theo các con nhưng biết các con đi đường nào mà đuổi.
 

Hôm đó trời mưa và rét.

 

BTL

LSV (g/th)


video, tâm sự, giải trí

Viết bình luận


Có thể bạn sẽ thích