Những phút nghiêng mình bên Trường Sơn huyền thoại

27/05/2016,14:59:03 | 950 | 0

Trường Sơn huyền thoại

 

Những phút nghiêng mình bên đường Trường Sơn huyền thoại

Nguồn: quangbinh.gov.vn

 

Bắt đầu từ bến phà Xuân Sơn nơi đường Trường Sơn chia làm 2 nhánh đông - tây, tôi thực hiện cuộc hành trình thiên lý dọc con đường Trường Sơn huyền thoại qua đất Quảng Bình. Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, hàng vạn con em miền Bắc đã tập trung ở mảnh đất này để mở đường vô tiền tuyển miền Nam. Do vậy kẻ thù đã trút hàng vạn tấn bom, đạn xuống mỗi cung đường Trường Sơn nơi đây nhằm đè bẹp chí khí quật cường của quân và dân ta. Song với ý chí "tất cả cho tiền tuyến, tất cả để đánh thắng giặc Mỹ" hơn 20 vạn bộ đội, thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn ở Quảng Bình đã quật cường chiến đấu cho đến ngày đất nước ca khúc khải hoàn.

 

Trên tất cả là tình yêu Tổ quốc:

 

 

 

Ngã ba Khe Ve điểm tiếp nối đông - tây Trường Sơn

 

"Trường Sơn ơi! Đêm nay ta đi Trường Sơn lộng gió..." bài ca bất hủ về Trường Sơn của một thời oanh liệt đưa chúng tôi đến ngã ba Khe Ve, đèo Mụ Giạ, đồi 37, suối Rụng Tóc, đèo Đá Đẽo... những địa danh chỉ mới được đặt tên qua từng trận đánh của Bộ đội Trường Sơn và thanh niên xung phong (TNXP) trong thập niên 60, 70 của thế kỷ XX. Khi cả hậu phương lớn miền Bắc hướng về chiến trường lớn miền Nam, hàng vạn thanh niên, học sinh từ biệt thầy cô, bạn bè, gia đình xung phong lên đường vào Nam chiến đấu. Đường Trường Sơn qua đất Quảng Bình là nơi họ đến. Trong rất nhiều cuốn nhật ký, hồi ký của những người một thời ra trận đều có những trang viết đầy tài hoa và hoài niệm về các cung đường Trường Sơn trên mảnh đất Quảng Bình. "Đêm đầu tiên đến đường Trường Sơn, nghe tiếng bom đạn rùng rợn, chúng tôi không sao ngủ được. Lần đầu tiên xa quê hương, đi đánh Mỹ, phần nhớ nhà, nhớ bạn bè thân thuộc, phần vì tiếng bom đạn vang cả núi rừng. Nhiều người nghĩ: Cái ngày trở lại thăm quê hương có khi có, có khi không. Cứ thế thao thức, nước mắt chảy dài...''. Tuổi thơ của tôi không phải đi qua chiến tranh. Tuổi trẻ của tôi trưởng thành cùng sự chuyển mình đổi mới của đất nước. Đọc nhiều sách, báo viết về đường Trường Sơn, nhưng giờ đây rong ruổi trên đường Trường Sơn (đường Hồ Chí Minh) hôm nay, tôi thực sự nghiêng mình và khó tưởng tượng; bằng cách nào mà chỉ bằng bàn tay, những đôi quang gánh, chiếc cào, chiếc thuổng mà TNXP, những người anh, người chị của tôi lại có thể làm nên một con đường dài hàng ngàn ki-lô-mét len lỏi giữa rừng già trong bom đạn chiến tranh. Phải yêu đất nước mình hơn chính bản thân mình, phải say hơn men say thiết tha hòa bình, TNXP và Bộ đội Trường Sơn mới để cho chúng tôi hôm nay một con đường huyền thoại. Tôi đến bên suối Rụng Tóc trên đường Trường Sơn. Con suối vẫn vậy, nước đỏ quạch màu gạch. Những ngày mở đường Trường Sơn, không có nước sinh hoạt, hàng ngàn nữ TNXP đã phải dùng nước con suối này để chống lại vắt, muỗi, nấm da. Nhưng sau một thời gian ngắn dùng nước ở suối Rụng Tóc, những mái tóc huyền dài đen mượt của nữ TNXP đã rụng gần hết, trắng cả da đầu. Vốc vội một ít nước để rửa mặt, bạn tôi can ngăn. Không. Có hề chi, tôi chỉ rửa mặt một lần thôi ở con suối nước độc này, còn anh chị TNXP của tôi đã phải dùng nó hàng năm trời thì sao? Nước suối Rụng Tóc vẫn lững lờ trôi, im lìm ẩn chứa những câu chuyện tưởng thành huyền thoại của TNXP hôm nào. Từ ngã ba Đông Dương, tôi trở lại đường 20 Quyết Thắng, cung đường biểu tượng chủ nghĩa anh hùng cách mạng của lực lượng TNXP trên đường Trường Sơn. Con đường dài 124 km được xây dựng tháng 11-1965 xuyên qua núi rừng hiểm trở nối Đông Trường Sơn với Tây Trường Sơn. Để mở con đường này, chỉ tính riêng năm 1967, mỗi cán bộ, TNXP đã phải hứng chịu hơn 200 quả bom của Mỹ. Trên tuyến đường 20, vẫn còn đó điểm di tích hang "tám Cô". Tám TNXP thuộc đơn vị C217 trong lúc làm đường đã bị bom Mỹ đánh phá vùi lấp tất cả trong hang đá lớn. Để tiếp sức cho đồng đội, nhiều Bộ đội, TNXP đã dùng ống nứa luồn vào khe đá trong hang để đổ sữa vào. Cứ vậy hàng chục ngày trời tiếng kêu, gọi trong hang cứ văng vẳng, còn bên ngoài, nước mắt của TNXP ướt cả cây rừng. Và anh chị em TNXP hy sinh chưa kịp chôn thì từng đoàn xe từ miền Bắc đi vào trận địa miền Nam, không thể để đoàn xe ứ đọng vì sợ địch phát hiện, TNXP đành phải vùi lấp tạm đồng đội hy sinh trên mặt đường để cho đoàn xe qua, sau đó mới đào bới tìm xác đồng đội. Đưa máy ảnh lên để chụp vài bức hình, tôi lại nghĩ tới câu chuyện đầy cảm động về TNXP mở đường mà anh Lê Hùng Phi - Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Quảng Bình vừa kể cho nghe. Đoàn chiếu phim của Quảng Bình lên Trường Sơn chiếu phim phục vụ động viên TNXP năm 1968. Biết được xem phim, nên từ chiều hàng trăm nữ TNXP đã không kịp ăn tối lội suối, trèo đèo đến điểm chiếu phim. Máy quay vừa lên hình thì máy bay Mỹ ập tới ném bom. Gần 20 nữ TNXP đã mất trong loạt bom đầu. Sau đó, đoàn chiếu phim đã xếp thi thể chị em nằm thẳng hàng và bật máy chiếu hết bộ phim cho chị em ''xem lần cuối''. Hàng ngàn TNXP và đoàn chiếu phim vỡ òa trong nước mắt khóc thương đồng đội... 

 

Khi Tổ quốc cần họ biết sống xa nhau:

 

 

Đoàn công tác nữ Công an Quảng Bình thắp hương ở hang "Tám cô" ngày 8-3

 

Lần theo địa chỉ đường Trường Sơn tôi tìm gặp chị Đinh Thị Thu Hiệp - người con gái anh hùng trên đèo Đá Đẽo của thời chưa xa. Suốt 10 năm, chị Hiệp lăn lộn khắp các trọng điểm ác liệt trên nhánh đường 12A và 15 Trường Sơn. Khi gặp những quả bom nổ chậm trên đèo Đá Đẽo, chị yêu cầu chị em TNXP tản ra, một mình chị tìm cách chế ngự bom. Nhận về mình phần hiểm nguy cho đồng đội sống, chị trả lời tỉnh bơ "Nếu phải chết thì mình chết, để chị em sống còn làm đường cho xe vô mặt trận". Trong căn nhà ấm cúng đơn sơ, chị Hiệp hồi tưởng lại những năm tháng đầy bi thương, nhưng hào hùng lãng mạn của mình và đồng đội. Giữa những ngày ''đoàn quân trùng trùng ra trận" đi qua Trường Sơn, chị Hiệp yêu và kết duyên với anh Hoàng Khắc Đường, một đồng đội TNXP. Hai vợ chồng cùng công tác trên một cung đường, nhưng hàng năm trời họ vẫn phải xa nhau vì nhiệm vụ. Chỉ biết gửi niềm thương nỗi nhớ qua lời nhắn gửi với bạn bè. ''Chiến tranh là rứa, có nhiều chị em trong đơn vị tui cưới nhau xong chưa ở với nhau được một ngày trọn vẹn. Hôm nay cưới mai anh hoặc chị đã hy sinh khi đang làm đường" chị Hiệp nói vậy. Song dưới mưa bom, bão đạn của kẻ thù, nhiều đám cưới của TNXP vẫn diễn ra đầy lãng mạn giữa rừng già Trường Sơn. Trong đám cưới, cô dâu mặc quần áo màu cỏ úa, trên đầu và thân choàng tấm dù pháo sáng trắng, còn chú rể rụt rè trong bộ đồ TNXP. Chùm lan rừng, chiếc khăn quàng, hay đôi gối làm từ vỏ bọc cây rừng, những bài hát, câu thơ về Trường Sơn và những chuỗi pháo tay vang cả núi rừng là quà tặng đám cưới của Bộ đội, TNXP Trường Sơn dành cho cặp uyên ương. Từ câu chuyện của chị Hiệp, tôi tìm đến gặp chị Lời, cựu nữ TNXP quê Lộc Ninh, Đồng Hới. Chị Lời là người đã nhiều lần cải trang thành nam giới trong đêm tối chỉ để được xếp hàng làm cọc tiêu cho xe vô tiền tuyến. Nói về năm tháng mở đường Trường Sơn, chị Lời bảo rằng "tui thường nói với chị em, ước răng đất nước hòa bình rồi ra đường cái mắc màn ngủ một giấc yên lành...". Thắp một nén nhang thành kính trước nghĩa trang liệt sĩ TNXP bên đường Trường Sơn, tôi run run khi nhớ đến bức thư của liệt sĩ TNXP Nguyễn Thị Thú, Đội TNXP 75 Quảng Bình viết chưa kịp gửi cha trước lúc hy sinh: "Cuộc sống ở đây rất gian khổ, cái sống cái chết gần nhau lắm. Nhưng con không bao giờ muốn đổi một cuộc sống vật chất mà không có ý nghĩa gì. Nếu con có hy sinh thì bố mẹ đừng có khóc, mà hãy tự hào về con''. Một bức thư nhà, một lời hò hẹn, câu hát niềm thương... TNXP đều chia nhau như một sự động viên tự thân để hoàn thành nhiệm vụ. Họ chấp nhận xa gia đình, bạn bè, người yêu để đi theo lý tưởng mở đường Trường Sơn thống nhất đất nước. Khi tổ quốc cần họ biết sống xa nhau.

Đi trên đường Trường Sơn hôm nay, tôi vẫn luôn ngoái đầu nhìn lại, và ở đó hình ảnh những cô gái TNXP ''đứng bên đường, vai áo bạc quàng súng trường'' vẫn hằn in trong nỗi nhớ, niềm thương.

 

Theo Báo QB số 110

LSV (s/t & g/th)


video, tâm sự, giải trí

Viết bình luận


Có thể bạn sẽ thích