Hồi ký chiến trường_33/40 (VTK)

31/05/2016,15:08:26 | 6692 | 0

Miền Tây trung dũng kiên cường

 

HỒI KÝ CHIẾN TRƯỜNG – BÀI 33

VŨ TRUNG KIÊN CCB E207 – CCB E8 (156)

 

 

           Quân Pôn Pốt sau khi bị thiệt hại nặng đã co cụm lại một khu vực, từ Gò Chùa (thuộc huyện Hồng Ngự) tạo thành trận địa cố thủ liên hoàn tới biên giớiViệt Nam - CPC (bên kia là tỉnh Pray ven –CPC). Lực lượng địch ở đây thuộc sư đoàn 805 ước tính có khoảng từ 5000-7000 tên được trang bị vũ khí tối tân của Trung Quốc .  

             Ngày 24/12/1978. Nhận nhiệm vụ xong, Ban chỉ huy của ba tiểu đoàn bộ binh và các đơn vị tham chiến khẩn trương quán triệt tới từng cán bộ cấp dưới và chiến sỹ. Tôi theo anh Tám Tính (Trung đoàn phó) đến ban hậu cần (lúc này do đc Tăng làm chủ nhiệm) để kiểm tra công tác hậu cần phục vụ cho trận đánh… Quân giới đã chuẩn bị xong một số lượng đạn kịp thời bổ sung cho các đơn vị. Lực lượng vận tải cũng đã túc trực 100% quân số để khi có yêu cầu sẽ lập tức hỗ trợ các đơn vị tham chiến, vận chuyển vũ khí, tiếp đạn, tải thương ... Chúng tôi ghé vào trạm phẫu thuật tiền phương và gặp đ/c Hùng – Đại đội trưởng quân y kiêm trưởng trạm phẫu thuật .

            Đc Hùng quê ở Thái Bình là bác sỹ của Học viện Quân y bổ sung cùng đợt với đc Quế và đc Tiến, dáng người nhỏ,  và vui tính. Nghe đâu lúc bảo vệ đồ án tốt nghiệp đạt loại giỏi. Cũng nhờ vậy, sau khi kết thúc chiến trường CPC, đc Hùng được điều về tiếp tục công tác trong ngành Y và hiện nay đang công tác tại bệnh viện Quân đội 108 ( một bệnh viện tầm cỡ nhất của cả nước)

            Khi trở về tới Ban Chính trị tôi thật bất ngờ gặp được đc Liễu mới được sư đoàn và quân khu bổ sung về nhận nhiệm vụ trợ lý bảo vệ (lúc đó  anh Nguyễn Lộc Nhu còn phải kiêm nhiệm).

            Nguyễn Văn Liễu quê VĨnh Phúc, lúc ở E207 là đội trưởng quản giáo sỹ quan cấp úy của quân Ngụy Sài Gòn. Mặc dù quân hàm của Liễu nhỏ hơn tôi 2 cấp nhưng chúng tôi rất thương nhau, thường vẫn xưng hô “mày…tao…” Sau này Liễu được phong hàm đại tá và được bổ nhiệm làm trưởng phòng điều tra hình sự thuộc bộ phận Quân pháp Quân khu 9, hiện giờ đã về hưu và đang sinh sống tại quê nhà.

            Gặp Liễu, hai “thằng” tôi thật quá vui mừng … Vậy là từ nay trở đi chúng tôi lại có những người bạn tri kỷ thâm niên, luôn bên cạnh nhau trong lúc gian khổ, khó khăn, ác liệt trong cuộc chiến  đang ở phía trước.

            Khu vực đóng quân của ban chính trị và sở chỉ huy trung đoàn ngay từ chiều hôm trước đã có mấy chục gia đình  từ kênh Trung Ương trở về . Có mấy bác nông dân tuổi trung niên nói với chúng tôi: “Các chú cứ cấp súng , bọn tôi quyết cùng các chú chiến đấu, đánh đuổi lũ quân xâm lược và giữ gìn mảnh đất này, lính  Pôn Pốt nó tàn ác lắm !” Theo lời kể của các bác nông dân, khi quân Pôn Pốt tràn xuống đến đâu là chúng phá sạch, đốt sạch nhà cửa, hoa màu, lúa thóc…người dân nếu sơ tán không kịp thì không ai còn sống sót kể cả người già, phụ nữ, trẻ em ! Trong cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam quân Pôn Pốt đã gây cho dân ta ở vùng này (cặp biên giới bên này là tỉnh Đồng Tháp ) bao nỗi vất vả, đau thương tang tóc !   

            5h sáng ngày 25/12/1978, tôi được ban chỉ huy trung đoàn phân công xuống các  tiểu đoàn để giúp  đơn vị khắc phục và giải quyết hậu quả của các trận đánh trước nhằm tạo khí thế cho đơn vị chuẩn bị bước vào trận đánh mới. Tôi kéo theo đc Kỷ - trợ lý chính sách, đc Trưng – trợ lý tổ chức đến ngay tiểu đoàn 1 và tôi đã gặp đc Chương lúc này đang là nhân viên thuộc tổ chính  trị tiểu đoàn .

              Cậu Chương  là người Hà Nội, là sinh viên năm thứ nhất của trường Đại học mỏ địa chất, nhập ngũ khi chiến tranh biên giới Tây Nam ở mức cao điểm nhất. Thấy cậu ta nhanh nhẩu, nói năng lại hoạt bát rất hợp với nghề tuyên huấn nên tôi có ý định xin cậu ta về bổ sung cho cơ quan tuyên huấn. Nhưng do yêu cầu của các đc trong ban chỉ huy tiểu đoàn muốn giữ cậu ta lại, làm nòng cốt biên chế sang cho quân lực tiểu đoàn nên ý định của tôi không thực hiện được. Sau này cậu được điều về làm nhân viên quân lực trung đoàn, tiếp tục cùng tôi sát cánh bên nhau tham gia các trận đánh, các chiến dịch ác liệt nhất trong đợt tổng phản công quân Pôn Pốt trên chiến trường CPC. Cuối năm 1981 theo quyết định của Bộ Quốc phòng, Chương được trở lại trường tiếp tục học và bảo vệ luận án tốt nghiệp của mình. Hiện nay đang công tác và sinh sống tại Hà Nội. Mặc dù thời gian đã trôi qua mấy chục năm rồi nhưng những hình ảnh của cán bộ chiến sỹ trung đoàn vẫn còn in đậm trong tâm trí CCB Nguyễn Thanh Chương qua lời tâm sự : Khi trung đoàn 8 nhận nhiệm vụ hành quân vào vùng chiến sự …cả trung đoàn từ cán bộ đến chiến sỹ đều hành quân bộ, mang vác rất nặng nề vượt qua cánh đồng ngập nước (có nơi còn gọi là cánh đồng chó ngáp)  trong đêm tối nhưng không ai có một lời ca thán, và luôn luôn giúp đỡ nhau . Thế mới biết tình đồng đội đặc biệt của những người lính chiến trường thật quí giá và cao cả vô cùng…

            Thời gian công tác tại ban chỉ huy tiểu đoàn 1 hết khoảng 4 giờ. Ăn với ban chỉ huy tiểu đoàn bữa cơm, khoảng 9 giờ sáng  chúng tôi trở về sở chỉ huy trung đoàn.

            21h ngày 25/12, một công điện khẩn từ quân khu và sư đoàn: “ Toàn trung đoàn nhanh chóng dời vị trí  ”. Chúng tôi tháp tùng sở chỉ huy trung đoàn hành quân bộ, do trinh sát dẫn đường. Vừa đi chúng tôi vừa suy đoán… Nhìn đồng hồ đã gần 3h sáng …4h…rồi 5h…6h, trời sáng rõ, tôi nhìn thấy đội  hình hành  quân rất dài phía sau lưng cặp kênh Trung Ương gần thị xã Hồng Ngự. Bộ đội được lệnh tạm dừng chân và khoảng 20 phút sau thì các đc tiểu đoàn trưởng, chính trị viên của các tiểu đoàn bộ binh được lệnh đến gặp ban chỉ huy trung đoàn nhận nhiệm vụ. Đc Tòng tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 1, Đc  Dành  tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 2, Đc Toán tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 3 vừa đi vừa cằn nhằn “Không hiểu mấy ông cấp trên nhà mình đánh đấm kiểu gì ? anh em đang háo hức chờ lệnh xuất kích…giờ lại có lệnh hành quân quay về phía sau…”.

            Chúng tôi được lệnh nhanh chóng di chuyển về hướng Châu Đốc. Các đơn vị xe tăng được tàu há mồm (vận tải quân sự) hỗ trợ. Bộ binh thì được tàu gỗ + tắc ráng chuyên chở, Các xe kéo pháo theo đường lộ 30 ngược về Cao Lãnh, Qua Long Xuyên rồi đi Châu Đốc.

            Khoảng 16h ngày 26/12/1978, các tàu chở quân đã lần lượt cập bến phà Châu Đốc và được đoàn xe vận tải quân sự đã chờ sẵn để chuyển ngay bộ đội  về hướng Tịnh Biên – Nhà Bàng (biên giới thuộc tỉnh An Giang, Tà Keo), riêng D1 hành quân bộ từ bến phà Tân Châu qua Châu đốc vượt qua núi Sam về Tịnh Biên.

            Cơ quan trung đoàn bộ và các đại đội trực thuộc dừng chân tại một vườn xoài nằm cặp 2 bên đường lộ, các tiểu đoàn đóng cặp theo bên bờ kinh Vĩnh Tế. Sau bữa cơm dã chiến do anh nuôi vội vã nấu, chúng tôi giăng võng vào những thân cây xoài, nhanh chóng “Quất 1 giấc chẳng biết trời trăng mây gió”. Khi mở mắt ra thì mặt trời đã lên cao độ 1 con sào.

            8h sáng ngày 27/12/1978, tôi và anh Nguyễn Lộc Nhu được lệnh cùng Ban Chỉ huy trung đoàn về họp quân chính mở rộng do Đảng ủy và BCH sư đoàn triệu tập. Sở chỉ huy sư đoàn đã dời về đây từ lúc nào? ( chỉ cách chỗ đóng quân của chúng tôi độ 5 km) Tại đây đc tham mưu trưởng sư đoàn căng ngay tấm bản đồ quân sự CPC với 7 mũi tên đỏ to tướng từ hướng biên giới VN chọc thẳng lên các vị trí then chốt… Đó là 7 mũi tiến quân của quân khu 5, 7, 9, quân đoàn 2, 3, 4, thủy quân lục chiến của QĐNDVN đang chuẩn bị giáng cho bè lũ Pôn Pốt một đòn đích đáng!

            Anh Bảy Gương chính ủy sư đoàn điểm lại tội ác của quân Pôn Pốt từ năm 1975-1978. Trên toàn tuyến biên giới Việt Nam chúng thường xuyên đưa quân gây hấn và đánh sâu vào nội địa của ta có chỗ tới 10km. Chúng đi tới đâu là thực hiện phá sạch, đốt sạch, giết sạch và vụ thảm sát gần nhất là ngày 17/4/ 1978 tại Ba Chúc -Tri Tôn - An Giang (chỉ cách chỗ chúng tôi đang ngồi họp với đường chim bay chưa tới 10km), chúng đã hành quyết 3157 người dân Việt Nam vô tội đa số là người già, phụ nữ, trẻ em. Đau xót hơn nữa là chúng xé xác trẻ em ném vào đống lửa. Một tội ác dã man và rùng rợn nhất chưa từng thấy trong lịch sử loài người!

 

 

Quân Pôn pốt tàn sát nhân dân ta ở Ba Chúc, Tri Tôn, An Giang năm 1978

 

Trên đất nước CPC chúng đã thực hiện chính sách diệt chủng rất lạnh lùng và tàn khốc, gần 3 triệu người chiếm hơn 40% dân số đã bị chúng hành quyết (mà chủ yếu chúng đập đầu bằng cuốc).

            Với lòng mong đợi của nhân dân 2 nước VN – CPC, được Mặt trận dân tộc cứu nước CPC yêu cầu, Bộ chính trị và trung ương quyết định đưa quân đội Việt Nam tổ chức tổng phản công tiêu diệt kẻ thù man rợ nhất của 2 dân tộc VN-CPC.

            Anh ba Thu Sơn (chủ nhiệm chính trị sư đoàn) phổ biến 9 điều quy định của chính phủ VN cho các lực lượng khi làm nhiệm vụ trên đất nước CPC và yêu cầu đảng ủy BCH các cấp phải thật thông suốt, tuyên truyền giáo dục cho cán bộ và chiến sỹ quán triệt và nghiêm chỉnh chấp hành. Lúc này chúng tôi cũng được giải thích vì sao ngưng trận đánh tại Hồng Ngự. Trung đoàn 320 + tiểu đoàn 502 đã được lệnh mở trận địa phòng ngự chốt, bao vây và ngăn chặn sư đoàn 805 ở Gò Chùa và cũng từ giờ phút này các trung đoàn chính thức đổi tên: E8 = 156, E9 = 157, E10 = 158, E11 = 159.( lúc đó trung đoàn 14 chưa bổ sung về )  

            Chưa được phổ biến chính xác ngày,giờ mở chiến dịch nhưng chúng tôi hiểu rất rõ nhiệm vụ đang rất khẩn trương khi thấy hàng đoàn xe tăng và xe kéo pháo của ta cứ ầm ì tiến về hướng biên giới, ban đêm các xe đều mở đèn sáng rực cả con lộ từ Núi Sam đi cửa khẩu Tịnh Biên mà không cần giữ bí mật.

            7h sáng ngày 28/12/1978, Đảng ủy và BCH trung đoàn mở hội nghị quân chính quán triệt nhiệm vụ cho các tiểu đoàn bộ binh và các đơn vị trực thuộc…

 

http://i881.photobucket.com/albums/ac11/ngoclich2006/MT_Hoi%20ky%20chien%20truong_VTK/HKCT_33.3_zps0qkqacli.jpg

 

 Đ/c Trung đoàn trưởng trung đoàn 8 (156) báo cáo quyết tâm của trung đoàn  khi mở chiến dịch tổng phản công

(Nguồn lịch sử sư đoàn 339)

 

Tôi được BCH trung đoàn phân công xuống giúp tiểu đoàn 3 và các C trực thuộc, quán triệt 9 điều quy định của Chính Phủ. Anh Nguyễn Lộc Nhu chịu trách nhiệm tiểu đoàn 1+2.

            Ngày 29 + 30/12, tôi đã hoàn thành nhiệm vụ được giao ở 3 cơ quan tham mưu, chính trị, hậu cần và các đơn vị trực thuộc, vì địa bàn đóng quân gần nhau nên cũng rất thuận tiện.

            Sáng ngày 31/12/1978, anh út Đậu (chính ủy trung đoàn) giao nhiệm vụ cho tôi làm đặc phái viên dài hạn ở tiểu đoàn 3. Cũng có nguyên do trong BCH tiểu đoàn giữa cán bộ quân sự và cán bộ chính trị nhiều lúc “quan điểm chưa đồng nhất…”. Đúng 12h trưa cùng ngày, tôi đã có mặt.

            BCH tiểu đoàn 3 (đính chính lại ở bài trước là tiểu đoàn 2) lúc này đc Toán (còn gọi là Toán xồm) quê Ninh Bình làm tiểu đoàn trưởng; Đc Miên quê Hà Bắc làm chính trị viên; đc Sáu Niên quê Tiền Giang làm tiểu đoàn phó; Đc Thái quê Bến Tre làm chính trị viên phó.

            Cả 4 đ/c đều ở độ tuổi tôi. Riêng đc Toán có bộ râu quai nón rất “hì hợm” nên nhìn thấy già trước tuổi, người cao to trông rất oai vệ… Nghe đâu tính tình đc này nóng như lửa và quân hàm nhỏ hơn tôi 1 cấp.

            Tôi nhanh chóng gặp các đc trong BCH tiểu đoàn để trao đổi công việc, đồng thời cùng các đ/c nắm  tình hình tư tưởng của cán bộ chiến sỹ, công tác chuẩn bị của bộ đội cho chiến dịch. Sáng nay, đc Miên chính trị viên tiểu đoàn đã thay tôi quán triệt “9 điều quy định” cho bộ đội, anh em rất phấn khởi và đang ở tư thế sẵn sàng nhận nhiệm vụ…

            Đúng 0h ngày 2/1/1979, trọng  pháo tầm xa 130ly, 122 ly của Quân khu và Bộ được lệnh nã đạn vào căn cứ Tà Lập. CHIẾN DỊCH TỔNG PHẢN CÔNG BẮT ĐẦU-

            Tà Lập là 1 căn cứ quân sự của quân Pôn Pốt do sư đoàn 210 đảm nhiệm nằm trên đường số 2 từ Tịnh Biên đi Tà Keo, cách biên giới VIệt Nam khoảng 7km. Con kênh Vĩnh Tế rộng khoảng 100m là sông nằm sát biên giới VN- CPC. Các mũi tiến công của ta được lệnh vượt kênh Vĩnh Tế bằng hệ thống cầu dã chiến do công binh trung đoàn lắp ghép bằng xuồng ba lá, hành tiến thẳng hướng các căn cứ quân sự của quân Pôn Pốt . Tôi theo chân tiểu đoàn 3 cùng với trung đoàn như 1 mũi tên dài hành quân cặp bên phải lộ số 2 cách khoảng 2km tiến về căn cứ Tà Lập. Thời gian lúc này cũng mới bắt đầu vào mùa khô nên đường tiến quân của chúng tôi vẫn gặp rất nhiều khó khăn, chúng tôi phải lặn lội trên đồng cỏ (lúc này ruộng đất cặp biên giới 2 bên đều bỏ hoang và địch gài rất nhiều mìn), còn rất nhiều sình lầy và vũng nước, nhiều chỗ tới tận đầu gối, lưng quần…

            Khoảng 1h sáng, lữ đoàn công binh của quân khu được lệnh vượt lên bắc cầu phao trên kênh Vĩnh Tế. Với những chiếc xe chuyên dùng và đội ngũ cán bộ chiến sỹ thuần thục về kỹ thuật, chỉ sau khoảng 4h đồng hồ, chiếc cầu phao với trọng tải hàng trăm tấn đã hoàn thành, đủ sức cho các xe tăng hạng nặng của ta vượt qua.

            4h sáng, chúng tôi đã áp sát căn cứ Tà Lập, chỉ còn cách độ 700m, bộ đội ta được lệnh lợi dụng địa hình, địa vật đào công sự. Hỏa lực DKZ75 và cối 82  bắt đầu bắn phá  căn cứ Tà Lập, các khẩu đội 12ly8 hạ càng trước tiền duyên, tất cả đã sẵn sàng cho tình huống địch nống ra phản kích.

            5h, trời sáng khá rõ, 2 bên ta và địch đều đã nhìn thấy nhau. Các loại hỏa lực của địch ở căn cứ Tà Lập từ các hướng ầm ầm tuôn đạn vào trận địa ta. Nằm sau bụi cây Thốt Nốt với chiếc hầm lộ thiên nông choẹt, ban chỉ huy tiểu đoàn 3 bị hàng chục quả đạn cối 82 nổ rất gần chỉ cách không đầy 100m, bụi đất tung lên, mảnh đạn bay vèo vèo. Một quả cối 82 đã rơi trúng hầm máy thông tin 2 oát, 2 đc chiến sỹ C20 tăng cường đã hy sinh ngay tại chỗ, chiếc máy 2 oát vỡ tan tành…

            5h pháo binh ta từ hướng biên giới lại cấp tập dội hàng trăm quả đạn trọng pháo 130,  122, 155, 105 vào căn cứ địch với thời gian khoảng 1 giờ . Cả một vệt dài hàng km cặp quốc lộ số 2 mịt mù khói lửa.

            6 giờ sáng ta đã hoàn thành xong cửa mở ở biên giới Tịnh Biên địch tháo  chạy bỏ lại rất nhiều xác chết (những tên lính Pôn Pốt đã từng gây  tội ác với nhân dân VN giờ chúng đã phải đền tội) công binh quân khu tiến hành dò mìn chống tăng trên đường QL2, 7h 30, xe tăng và thiết giáp của ta đã vượt cầu phao và chỉ còn cách căn cứ Tà Lập khoảng 2km. Đạn pháo 105, DKZ75 của địch và cối pháo đủ các cỡ  từ trong căn cứ Tà Lập chuyển hướng,  bắn vào đoàn xe. Xe tăng của ta đã nhanh chóng tản ra 2 bên vệ đường, dùng pháo tự hành khạc đạn đáp trả.

            8h30, 2 biên đội không quân, gồm 6 chiếc F5E và 4 chiếc A37 từ hướng biên giới lao sang, chúc đầu cắt bom xuống căn cứ quân sự Tà Lập, cả 1 vùng đất trước mặt chúng tôi rung chuyển, mịt mù khói lửa. Tôi nhìn rất rõ đất bụi và những vật dụng tung lên trời, rơi lả tả theo những loạt bom.

            9h30, trong căn cứ địch đã im tiếng súng, bộ đội ta được lệnh thoát li khỏi công sự tiến vào căn cứ địch. Địch đã tháo chạy về hướng Tây (hướng Tà Keo), “tặng lại” 5 khẩu pháo 105 ly cho quân đội nhân dân Việt Nam cùng rất nhiều vũ khí, đạn dược, khí tài và phương tiện chiến tranh.

            10h sáng ngày 2/1/1979, căn cứ quân sự Tà Lập, nơi sư đoàn 210 quân Pôn Pốt đồn trú đã lọt vào tay trung đoàn 156 – sư đoàn 339 và các đơn vị trong toàn quân khu tham chiến. Bộ đội được lệnh dừng chân, củng cố lại lực lượng, sẵn sàng nhận nhiệm vụ cho các trận đánh tiếp theo…

 

(còn nữa…)

LSV (g/th) 

***

Xem các bài khác: bấm chuột phải vào tên bài và chuột trái vào "Mở liên kết trong tab mới":

video, tâm sự, giải trí

Viết bình luận


Có thể bạn sẽ thích