Hồi ký chiến trường_4/40 (VTK)

31/05/2016,15:02:14 | 4071 | 0

Miền Tây trung dũng kiên cường

HỒI KÝ CHIẾN TRƯỜNG (Bài 4)

VŨ TRUNG KIÊN (CCB E207, QK8)

 

 

Những trận đánh nhỏ lẻ “xuất quỷ, nhập thần” của ta vừa tiêu hao sinh lực địch, vừa làm thất vọng ý đồ “đánh nhanh, thắng nhanh” của chúng. Bộ chỉ huy chiến dịch của địch tức tối, huy động tối đa cường độ B52. Chúng ném bom bất cứ khu vực nào mà chúng nghi là có bộ đội ta thường trú,  sâu vào tận hậu cứ phía sau của mặt trận giải phóng.

            Đêm mùng 9/6/1970, đại đội tôi được lệnh điều 40 chiến sĩ cơ động giúp đơn vị bạn giải quyết hậu quả. Sau khi tính toán ban chỉ huy quyết định điều gần hết số chiến sỹ của C bộ lên đường, quân số còn lại chia đều cho các trung đội.

Anh Nhưng và tôi được phân công chỉ huy. Cũng chỉ mang theo ít súng đạn gọn nhẹ còn lại là cuốc xẻng. Được một trinh sát tiểu đoàn dẫn theo đường mòn, đi được một đoạn khá xa thì ra đường xe thồ (lúc này ở miền Đông ta có mấy đơn vị vận tải hầu hết là nữ, sử dụng loại xe đạp tự chế và xe phượng hoàng vừa làm phương tiện vận tải hàng, vừa làm cáng để tải thương  ( cáng thương binh thì phải 2 xe, 1 trước 1 sau, có cọc nâng độ cao ngay chỗ yên xe để võng đừng chạm đất).

            Xuất phát từ lúc 8h tối vừa đi vừa chạy đến 10h tối chúng tôi đã đến vị trí. Trước mắt chúng tôi là một bệnh viện dã chiến của ta bị B52 địch quần nát. Các lán trại vẫn còn nghi ngút khói, cây cối đổ ngổn ngang, bông băng vương vãi trắng xóa trên những cành cây. Cảnh tượng thật đau lòng!

         Nhiệm vụ của chúng tôi lúc này là đào bới những hầm lán bị bom B52, hy vọng tìm kiếm những thương binh còn sống sót. Được cán bộ bệnh viện hướng dẫn, chúng tôi tìm được 4 chiếc hầm bị sập hoàn toàn và nhanh chóng phân công 10 đồng chí tìm kiếm một hầm. Bộ đội ta bỏ súng đạn qua một bên, nhiều đồng chí cởi cả áo quần dài chỉ còn mặc 1 chiếc quần đùi. Những leng đất được hối hả hất lên và chiếc hố cứ mỗi lúc sâu dần. Bốn hầm cùng ở gần nhau và thẳng tắp (một vệt bom tọa độ gần 300m vẹt thẳng một góc bệnh viện). Cũng may chỉ có 4 hầm bị sập. Còn nếu như bom nó có mắt thì thiệt hại sẽ là không lường. Tôi và anh Nhưng mỗi người 2 hầm chạy qua chạy lại. Anh Nhưng thì cứ la toáng “nhanh lên các đc… Cẩn thận lỡ đâm xẻng vào đầu anh em…”, càng đào  xuống sâu, bộ đội ta càng phải thận trọng vì đã bắt đầu gặp thân thể đồng đội. Từng thi thể của các thương binh cứ được liên tiếp đem lên mặt đất. Đến 4h sáng thì 16 người đã được tìm đủ và chẳng còn một ai sống sót. Đồng chí y vụ của bệnh viện đến từng người để xác định danh tính liệt sĩ, làm thủ tục ghi nhớ.

            Bộ đội được tạm nghỉ, tôi lướt qua từng hầm. Cứ 4 Liệt sỹ được xếp một hàng ngay ngắn. Nhiều đồng chí đầu cổ vẫn còn quấn băng, nhiều đồng chí bị cụt tay, chân của các trận đánh trước đang nằm điều trị. Tưởng về được đến đây là đã an toàn: “Cuộc chiến khốc liệt không thể định trước được điều gì!”. Nhìn 16 thi thể đồng đội nằm xếp hàng ngang, mặt mũi nhem nhuốc do bùn đất tim tôi lại quặn đau. Căm giận lũ B52, căm giận bè lũ cướp nước và bán nước. Tôi ước sao cho đường Trường Sơn mau mở rộng để những đoàn “sam” biệt danh tên lửa đất đối không của ta xuất hiện trên chiến trường, quật rụng những thằng B52 cho chúng hết đời làm mưa, làm gió…

          Công việc giúp đơn vị bạn coi như đã xong. Đồng chí bệnh viện phó đến bắt tay tôi và đồng chí Nhưng: “Cảm ơn, nếu không được các đc giúp thì bệnh viện chúng tôi chẳng biết phải làm sao. Số y sĩ, bác sĩ, y tá qua trận bom cũng nhiều đc bị thương nên giờ phải chuyển tiếp sang bệnh viện khác”. Nhìn gương mặt khắc khổ của người Bác sĩ , thấy thương sao những người lính Quân y ngày đêm lặng lẻ âm thầm hi sinh vì tiền tuyến! 5h sáng chúng tôi lặng lẽ rời khỏi bệnh viện mà lòng nặng trĩu…

            Trở về bằng đường cũ nên chẳng cần ai dẫn đường. Qua một đêm thấm mệt và mất ngủ nên hàng ngũ cứ lung ta lung tung Chúng tôi được thoải mái khoảng 2km, trên con đường xe thồ rộng rãi, sau đó rẽ vào đường mòn trở về đơn vị.

            Đến ngã 3 anh Nhưng cho dừng lại kiểm quân số. Đếm đi đếm lại các trung đội thì đủ quân, riêng C bộ thiếu mất 1. Tôi nói với anh Nhưng: “Anh cùng bộ đội dừng nghỉ chờ”. Tôi quay lại, đoạn đường từ bệnh viện đến đây vẫn có những cáng thương. Thương binh nhẹ thì tự lực đi bộ. Quay lại được độ 500m thì gặp một cáng có 2 đồng chí nữ đang đứng mếu máo. Tôi quan tâm hỏi 2 cô liền kể:

            “Có anh thương binh nặng không đi nổi, chúng em gặp dọc đường. Đến chỗ này anh biểu dừng lại cho anh xuống… Chờ mãi không thấy quay ra, chúng em sục xạo, tìm kỹ cũng không gặp, không biết anh có bị thú dữ bắt không? Tôi nghi ngờ và  thầm nghĩ “ 2 người cố tình đi kiếm… một người cố tình trốn, xung quanh toàn là rừng rậm thì có mà thánh cũng không kiếm nổi…!!!”. Tôi an ủi 2 đc cáng thương quay xe về bệnh viện để đc” thương binh “tôi sẽ kiếm dùm. 2 đc tải thương đi đã thấy xa xa tôi mới bụm tay làm loa kêu tướng “… ơi!” (xin lỗi cho tôi giấu tên đc văn thư, “con cưng” của đơn vị này). Cũng phải 3, 4 lần “cậu ta”… mới lồm cồm từ trong rừng chui ra, mặt mũi tái mét. Hiểu được tâm trạng lo sợ của “cậu ấy” tôi liền lấy giọng thân thiện vỗ về: “Đừng ngại, thế nào cậu kể đi…Tớ hứa chỉ mình tớ biết thôi”. Thế là “cậu ta” tin tưởng thuật lại:

            “Em quá đuối nên không theo kịp đơn vị. Thấy mấy cáng thương quay lại bệnh viện em bèn “sáng kiến” tháo ngay cuộn băng cá nhân đem theo, rồi kéo quần tới tận đầu gối băng kín chân và vờ khập khễnh lết ven đường. Một cáng thương dừng lại và em được leo lên. Đi được một quãng khoảng độ hơn 100m, thấy mấy cô tải thương “liễu yếu đào tơ” vất vả nặng nhọc khiêng cáng cho mình nằm “êm ru”, em thấy mình quá “tầm bậy” nên vội đòi xuống để đi… và trốn luôn”. Tôi ráng nhịn cười nói: vậy là chú mày “giác ngộ” sớm đấy tớ không “mét” anh Đỉnh đâu. Đc văn thư năn nỉ: “Anh đừng nói với ai từ nay trở đi em xin chừa…”.

            Như đã hứa với “cậu ta”, đuổi kịp bộ phận anh Nhưng, tôi chỉ vờ khỏa lấp. Đồng chí…tụt lại phía sau để đi ỉa… Vậy là doàn quân do anh Nhưng dẫn đầu rẽ đường mòn trở về đơn vị. Trên đương đi tôi cứ suy nghĩ mênh mang. Vừa quạo, vừa buồn cười cho cái đồng chí văn thư  “lếu láo và thông minh tới cỡ đó là cùng”. Rồi cảm thấy thương thương 2 người đồng đội, 2 cô gái chân yếu tay mềm, đáng lẽ họ đâu phải làm những công việc nặng nhọc như vậy. Đúng là dòng dõi của những Bà Trưng, Bà Triệu. Nghĩ tới đây nước mắt tôi cứ muốn tuôn trào.

            Thời gian tiếp theo, các mũi càn của địch ở dưới mặt đất cứ bị chặn đánh mà chẳng thấy”Việt cộng” xuất hiện, chúng liền đổi chiến thuật, càn rừng  thọc vào hậu cứ của ta. Nhiều tốp xe tăng cùng bộ binh như những răng lược xỉa vào nơi trú quân của chúng tôi. Quân địch dạo này “khôn” hơn. Cho bộ binh dò dẫm đi trước 1 vài trăm m theo sau là lũ xe tăng. Ban chỉ huy tiểu đoàn 2 (Mà sau này là tiểu đoàn nòng cốt thành lập trung đoàn 207) họp khẩn cấp để bàn phương án tác chiến mới. Nếu để chúng tiếp tục tiến sâu thì chẳng những nơi đóng quân của đơn vị mà các bộ phận phía sau của trung uơng cục sẽ bị đe dọa. Các mũi trinh sát được tung đi và liên tục báo tin tức về ban chỉ huy tiểu đoàn.

            3 mũi càn của địch từ lộ đỏ, chúng đang  tiến dần về hướng trú quân của Tiểu đoàn  trên diện rộng khoảng 3 km, mỗi mũi ước chừng gần 30 xe tăng kết hợp với bộ binh. Chúng dựa vào các đường mòn vận chuyển của ta làm đường chính cho xe tăng hành tiến. Cặp 2 bên là lũ bộ binh. Chúng tiến rất thận trọng. Ban đêm co cụm lại tại chỗ và thường được mấy trận địa pháo dã chiến do trực thăng mới cẩu xuống nằm sau lưng luôn bắn phá dọn  đường.

            Đại đội 6 có nhiệm vụ chặn mũi cánh trái, C5 + C7 chặn 2 mũi còn lại. Địch đã vào sâu khỏi lộ đỏ hơn 1km.

            Đêm 13/06/1970, tôi được phân công đi cùng với trung đội 1 để chặn đánh địch. Bộ đội xuất kích có các trinh sát bám địch dẫn đường. 12h khuya đã áp sát trận địa địch tại đường mòn mũi càn thứ nhất. Chúng tôi bí mật chôn những quả mìn chống tăng trên đường mòn mà đoán chắc xe tăng địch sẽ đi qua. Hai bên đường sâu vào độ 100m là trận địa phòng ngự. Ngay đêm đó bộ đội được đào công sự cá nhân và trước mặt là những quả mìn DH10, mìn Claymo quay hướng nổ về phía địch. Tôi và đc Hùng trung đội trưởng nằm ngay giữa tiểu đội 2. Bên trái là tiểu đội 1, bên phải là tiểu đội 3.

            8h sáng, xe tăng địch đã rồ máy. Vì chỉ cách độ 400m nên tiếng xe nghe rất rõ. Biết cánh bộ binh đã đến gần nên đc Hùng lệnh cho bộ đội sẵn sàng chiến đấu. Y như phán đoán, lính bộ binh càn đường 2 bên trước lũ xe tăng khá xa.

            Khoảng 10h, trước mặt trận địa phòng ngự của chúng tôi đã lố nhố những tốp lính bộ binh địch. Khi bọn lính đi đầu đến gần quả DH10 thì đc Hùng cho chập điện điểm hỏa.

            Một tiếng nổ long trời phạt sạch những bụi cây con trước mặt.cả tốp lính địch  không còn tên nào nhúc nhích. Địch ở phía sau nổ súng bắn loạn xạ. Các loại đan của địch cứ thoải mái găm vào những thân cây rừng, những ụ công sự. Đạn m79 nổ chát chúa phủ lên trận địa . Thỉnh thoảng ở các công sự, dưới các gốc cây hỏa lực bộ đội ta mới khạc lửa và nghe bên kia tiếng địch rên la. Xe tăng địch ở phía sau cũng bắn pháo chi viện nhưng chúng tôi chẳng sợ vì vướng phải cây rừng.

            Trận đánh cứ giằng co, quân địch chẳng tiến thêm được một bước nào. Đại đội 5, đại đội 7 cũng đã nổ súng lâu rồi.

            Thấy lũ bộ binh nằm tại chỗ chịu trận, nên đám xe tăng ở sau lưng “hùng hổ ra oai”. Chúng gầm rú, lồng lộn, vừa tiến , vừa chúc họng khẩu trọng liên 12 ly 7 bắn như vãi đạn. Nhưng chỉ lát sau cách trận địa chúng tôi khoảng hơn trăm mét. Chiếc xe tăng đi đầu trúng mìn, đứt xích nằm ẹp vậy là những chiếc sau lưng thun đầu sựng lại. Trận địa bên địch đủ các cỡ súng  diên cuồng vãi đạn nhưng cứ tiến thêm được vài bước lại nhiều tên nhào xuống rên la…

            12h trưa tiếng súng thưa và im dần . Lũ xe tăng cũng nồ máy nghe mỗi lúc một xa.

            Biết địch đã lui đồng chí Hùng cho bộ đội thoát khỏi công sự lên kiểm tra trận địa . Trước mặt quả DH10 khai hỏa 6 tên giặc nằm chết chỏng queo, ta thu 6 súng. Xa xa nhiều vết máu lênh láng quanh các cây rừng. Địch đã lôi xác đồng bọn rút đi. Bộ đội ta nhanh chóng lui quân và chỉ 10 phút sau, lũ phản lực lao đến ầm ầm dội bom, lũ trực thăng sà xuống phóng rocket. Trận địa ban nãy của chúng tôi banh chành, cây cối đổ ngổn ngang. Rồi tiếp đó đại đội 5, đại đội 7 cũng hứng chịu nhiều trận bom và rocket địch. Tối hôm đó tiểu đoàn thông báo nguồn tin trinh sát kỹ thuật: Trận đánh hợp đồng, phân tán (của tiểu đoàn) ta diệt 5 xe tăng và gần 50 tên địch, ta thương vong hơn 20 đc mà thiệt hại nặng nhất là đại đội 5 bởi chậm chân nên đa số anh em hy sinh đều bị bom và rocket địch. Đại đội 6 chúng tôi có 4 đc hy sinh. Ngay buổi tối cả đại đội làm lễ truy điệu. Hơn trăm con người nước mắt ai cũng rưng rưng.

            Đêm hôm đó trung đội 2 lại được lệnh xuất kích. Anh Đỉnh dẫn quân đi . Đại đội 5 và đại đội 7 chắc cũng làm như thế để kiên quyết chặn đứng các mũi càn của địch vào hậu cứ của ta. Tôi và anh Lộc, anh Ưng, anh Nhưng, anh Thiệp ở nhà mà cứ ngay ngáy lo xa: “Cầu mong cho anh Đỉnh và trung đội 2 tối mai trở về sẽ an toàn” đừng có cảnh cả trăm người cùng rơi nước mắt như mới rồi…

 

(Còn nữa…)

 LSV (g/th)

***

Xem các bài khác: bấm chuột phải vào tên bài và chuột trái vào "Mở liên kết trong tab mới":

video, tâm sự, giải trí

Viết bình luận


Có thể bạn sẽ thích