Hồi ký chiến trường_3/40 (VTK)

31/05/2016,15:02:05 | 4425 | 0

Miền Tây trung dũng kiên cường

HỒI KÝ CHIẾN TRƯỜNG (Bài 3)

VŨ TRUNG KIÊN (CCB E207, QK8)

 

 

Sau trận đánh tập kích xe tăng ở rừng le, đơn vị không đứng chân nơi nào lâu, bởi nếu ở cùng toạ độ, thời gian dài sẽ làm mồi cho bọn B52. Hơn nữa nhiều mũi càn của Mỹ nguỵ cứ chia chỉa dọc tuyến biên giới, tìm diệt cơ quan đầu não của ta (Trung ương cục). Các đơn vị chủ lực của ta vừa phải kiên quyết bảo vệ Trung ương, vừa đánh tiêu hao, tiêu diệt sinh lực địch, vừa phải bảo toàn lực lượng (Chuẩn bị cho trận đánh quyết định). Do vậy ta phải chuyển sang chiến thuật phân tán nhỏ lẻ.

Đầu tháng 6/1970 Tiểu đoàn 2 chúng tôi (mà sau này là nòng cốt thành lập Trung đoàn 207) đứng chân trong một khu rừng nguyên sinh rậm rạp, cách đường lộ đỏ khoảng 7km.

Ngày 2/6/1970 tôi được ban chỉ huy phân công phụ trách một bộ phận về tuyến sau lấy gạo và thực phẩm. Mỗi Trung đội được cử 6 người và C bộ 3 người. Đi thồ gạo nên mỗi đồng chí phải bỏ lại quần áo và những vật dụng khác, nhưng súng đạn vẫn đầy đủ để có thể tác chiến dọc đường. Bộ phận C bộ theo tôi gồm 2 đồng chí là Dũng quản lý và Thành y tá.

5 giờ sáng xuất phát hành quân. Đồng chí Thành láu táu giành đi trước va đầu ngay phải cành cây rừng to bằng cườm tay, vắt ngang trước mặt. Chắc bị đau nên không kềm nổi cơn tức giận. Thành giơ tay “thẳng cẳng” đấm một phát ngay cành cây đầu mới đụng “Để trả thù”. Bàn tay lại “xưng vếu”. Tức quá! Còn tay chưa bị đau, trở báng súng AK dộng mấy phát vào cành cây cho “hả dạ”. Cả tốp lính đi sau cười rộ mé. Tôi cũng vừa đi tới. Biết được tính khí của đồng chí này nên nắm vai Thành lôi đi và dịu giọng: “Em tha cho nó đi, chờ lấy gạo quay về sẽ tính sổ với nó”.

Cả Đại đội ai mà chả biết Thành. Người dân tộc quê tận Lai Châu. Ở nhà thường uống cao Hổ cốt, mật Gấu nên “Nóng tính như lửa”: Được cái công việc nặng nhọc thường dành hết về mình và rất tốt với mọi người.

Chúng tôi nhập vào đội hình của Tiểu đoàn theo đường mòn rồi tới đường xe thồ. Khoảng 10 giờ thì tới nơi nhận gạo. Một  kho gạo dã chiến do những đoàn xe đạp thồ tấp nập từ nhiều hướng đem về. Sau khi mỗi người đã ních đầy ba lô, đoàn lấy gạo lại ngược đường cũ trở về đơn vị.

11 giờ bộ đội được lệnh tạm nghỉ ven rừng để nấu cơm ăn. Vì từ sáng đến giờ chưa có cái gì vào bụng. Mấy chiếc xoong cá nhân do các Trung đội chủ động mang theo, được nấu trên bếp dã chiến gần ven đường. Trong lúc chờ cơm chín tôi liền nảy ra “sáng kiến”: Mỗi Trung đội cử một người theo tôi vác súng vào rừng tìm thức ăn. Đi được độ 300m. Thấy đám cây trước mặt rung rinh. Một đàn dọc (giống như khỉ ở rừng Miền Đông) đang chuyền cành tới. Tôi lấy khẩu AK của đồng chí chiến sĩ giương lên lấy đường ngắm…Một tiếng “đoành”… từ trên ngọn cây con dọc độ 7- 8 kg rớt đánh “phạch”. Cả 3 đồng chí đi theo mừng quá la toáng lên: “Trúng rồi”, bầy dọc làm cái “ ào” chút xíu mất dạng.

Bất ngờ 3 cô gái đều mặc quần áo bà ba, cổ quấn khăn rằn, đầu đội mủ tai bèo vai mang súng AK xuất hiện và nhăn mặt.

“Các anh săn bắn kiểu gì”!!!.

 Thấy cung cách và kiểu ăn mặc chúng tôi tạm an tâm. Hỏi ra mới biết các cô thuộc Tiểu đoàn vận tải 72 cục hậu cần, đóng quân gần đó cũng đi: “cải thiện đời sống”. Một cô trông chững chạc khiến chúng tôi phải gọi bằng “chị” nói như ra lệnh: “Các anh theo tôi”. Giọng rặt Sài gòn Gia định nghe mới truyền cảm và thuyết phục làm sao. Vậy là 7 người chúng tôi riu ríu đi theo. Một chiến sĩ của tôi vẫn cố “ tha” theo con dọc mới hạ được.

Dò dẫm… im lìm… (Y hệt như khi tiến nhập trận địa). Một mùi thơm , dầu con sóc, từ thân hình các cô, các chị cứ phảng phất làm chúng tôi nhiều lúc cũng thấy “ngất ngây”.Từ khi vào chiến trường lần đầu tiên mới cảm nhận được hương vị của những người thiếu nữ tuổi xuân xanh phơi  phới, nên cả đám chúng tôi, từ chỉ huy đến chiến sĩ còn rất trẻ đều bối rối, ngượng ngùng…xao xuyến…

Một ý nghỉ vội thoáng qua: “Mong chiến tranh mau kết thúc…”.

Bổng cô gái khoát tay cho chúng tôi ngồi thụp cả xuống. Phía trước mấy ngọn cây động đậy, đung đưa và một bầy dọc đang chuyền cành tiến dần về hướng chúng tôi. Khẩu súng AK của cô “chị” lấy thân cây làm bệ tỳ giương lên. Để chắc ăn “chị” quay đầu dặn chúng tôi” “Các anh không được hô hoán gì đấy, và cứ ngồi im nghen”

Một tiếng “đoành”, con dọc từ trên cành cây rớt đánh “phạch”. Chúng tôi khoái quá định la lên nhưng chợt nhớ đến lời “chị” dặn nên chàng nào chàng nấy ngồi im re. Một lát sau cũng một tiếng “đoành” lại một tiếng rớt đánh “phạch” ngay chổ đó, và không đầy 30 phút hơn chục chú  dọc đã nằm xếp lớp ngay gần gốc cây.

Nhắm đã đủ thịt cho cả tốp người. Cô gái hạ súng xuống, khoá chốt an toàn rồi bảo chúng tôi đến lấy xác dọc. Nghe tiếng người, bầy dọc lại “ào ào” và một chút xíu lại mất dạng. 14 con dọc cả thảy. “chị” bảo “các anh lấy 8 con đi, để lại tụi em 6 con thôi”. Chúng tôi ái ngại từ chối: “Các cô đem về đi, chúng tôi săn đám khác được mà”. “chị” xuống nước năn nỉ: “Không được đâu! Lũ này khôn lắm, nó bị 2 lần là đám khác tạt hết, các anh tính ngủ lại đêm sao!?”. 3 cô gái đi cùng cũng van vỉ chêm theo: “làm ơn, các anh lấy đi cho tụi em vui” Tôi đọc được trong ánh mắt các cô, ánh nhìn dịu dàng, thương cảm của những người chị, người em, người đồng đội…

Một ý nghĩ lại vụt lên trong tôi: “Giá như không có chiến tranh các chị, các em giờ này cũng đang là những sinh viên của các trường Đại học Sài gòn. Một thành phố nguy nga, tráng lệ. Chứ đâu phải lặn lội, khổ cực chẳng kém gì cánh nam giới tụi này. Thương các chị, các em tự nhiên nước mắt tôi cứ muốn chảy .

Cuối cùng chúng tôi cũng chỉ nhận đúng một nửa (7 con) vì chúng tôi đã có riêng một con rồi mà. Một người khệ nệ 2 con. Chúng tôi vội vã trở về chỗ nấu cơm. Cơm đã gần chín. Tôi quyết định vặt lông và nướng một con đãi đoàn lấy gạo. Còn lại mỗi Trung đội 2 con, C bộ 1 con, rồi tất tả dẫn đoàn quân trở về đơn vị. Tối hôm đó cả Đại đội được một bửa thịt rừng “phả phê”. Anh Đỉnh khen tôi là “giỏi”. Tôi thuật lại chuyện gặp các cô gái anh mới giải thích. Các cô ấy có kinh nghiệm đấy. Săn dọc là phải thật êm. Nghe tiếng súng nó chẳng hiểu gì, con trước bị rơi. Êm một lúc con khác lại nhảy đến dòm xuống. Súng nổ lại rơi, và cứ như thế nếu kiên nhẫn có thể hạ cả đàn dọc hàng trăm con. Còn để nó biết có người là cả đàn bỏ chạy…

“À ra là như thế…”

Thực hiện chỉ lệnh của trên. Tiểu đoàn quyết định mỗi ngày một Đại đội cử một Trung đội ra tận lộ đỏ phục kích đánh xe tăng địch. Đại đội 5 + 7 hướng rừng cao su. Đại đội 6 hướng rừng già. Ban chỉ huy chúng tôi họp phân công mỗi ngày một Trung đội, có cán bộ đại đội đi kèm. Cũng tuỳ “hên xui”. 2 ngày đầu đi rồi lại về không (vì địch cũng rất thất thường, có ngày chúng hành quân có ngày thì im bặt).

Ngày 6/6/1970 đến lượt Trung đội 3 và tôi được phân công cùng đi (Lúc này cũng mới được bổ sung quân số và vũ khí) nên gom hết hoả lực toàn Trung đội 9 khẩu (6 B40 + 3 B41). 18 tay súng của Trung đội cộng thêm tôi và 1 liên lạc. Cả thảy 20 người lặng lẽ rời đơn vị cắt đường rừng ra hướng lộ.

7 giờ sáng chúng tôi ra tới ven lộ. Phải mò mẩm để chọn địa hình thuận lợi nhất, bất ngờ nhất. Tôi và đồng chí Phỏng quyết định chọn một khoảng rừng tương đối thưa cây có tầm nhìn độ 70 mét thẳng ra ngoài lộ. Điều này có lợi cho ta khi khai hoả không bị vướng cây rừng. Cho chắc ăn Tôi và đồng chí Phỏng Trung đội trưởng Trung đội 3 đến từng chổ bố trí hoả lực lấy đường ngắm thử ra tận mặt đường. Mỗi khẩu súng đem theo 2 quả đạn, một lắp trong súng và một quả dự phòng. Để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho bộ đội tôi quyết định: Mỗi khẩu chỉ bắn một quả rồi rút ngay. Ý tưởng của tôi: “ Nếu 9 quả đạn xuyên thép, đạt hiệu xuất 50% thì đã thịt được 4 đến 5 xe rồi”.

9 giờ mũi càn hành quân của địch đã cách chúng tôi chừng 2km. Trên trời là máy bay trực thăng và lũ phản lực quần đảo. Dưới đất là Trung đoàn thiết giáp 111 của Mỹ, gần trăm xe tăng ầm ĩ tiến trên mặt đường về hướng trận địa chúng tôi. Tiếng động cơ xe tăng và tiếng xích sắt càng lúc càng rõ.

Khoảng 9 giờ 30, đoàn xe tăng địch đã lọt vào trận địa phục kích và lần lượt lướt qua trước mặt từ trái qua phải. Chúng tôi nhìn rõ những chiếc M48 có tháp pháo ngều nghễn và khẩu trọng liên 12ly 7. Xung quanh tháp pháo là cả chục lính Mỹ, và nguỵ Sài gòn “chễm chệ”, súng lăm lăm trên tay.

Đoàn xe cứ lần lượt lướt qua. Tiếng xích sắt nghiến “ken két” nghe đến rợn óc.

Chiếc xe đi đầu đã đến đúng tầm bắn của khẩu B41 do đồng chí Phỏng (Tranh của lính) trực tiếp làm xạ thủ chặn đầu.

Một tiếng “ùng” phát ra từ khẩu B41. và “oàng” ngay ngang thân chiếc M48. và lần lượt 8 khẩu hoả lực từ 8 vị trí đều phóng đạn bay ra mặt đường. lập tức lũ bộ binh nhảy khỏi xe nằm rạp xuống . Những khẩu pháo tự hành, trọng liên 12 ly 7 quay nòng sang hướng chúng tôi nhả đạn. Đạn nhọn 12 ly 7, AR15, cứ phầm phập cắm vào những thân cây quanh chúng tôi. Đạn M79 nổ chát chúa. Bộ đội ta nhanh chóng rút quân. Nhờ có ý thức từ trước nên độ 7 phút sau chúng tôi đã rời trận địa cách vài trăm mét.  Bom địch từ những chiếc phản lực, rốc két từ lũ máy bay lên thẳng, pháo tự hành từ những chiếc xe tăng bắn tan nát cả khu rừng mà cách đó chỉ ít phút còn lặng lẽ, im lìm . “Một sự hủy diệt thật ghê gớm”.

Chúng tôi về tới hậu cứ an toàn chỉ có 2 đồng chí bị thương nhẹ do vấp phải cây rừng.

Rồi cứ liên tiếp đến chiều mũi càn của địch thêm 2 lần phải ném bom, bắn pháo vì vấp phải trận địa phục kích của Đại đội 5 + 7.

Chiều tối hôm đó tiểu đoàn thông báo đoàn xe tăng địch bị bắn cháy gần chục chiếc trên các trận địa của tiểu đoàn 2 đã “thưởng” cho chúng (Tiểu đoàn mà sau này là nòng cốt thành lập Trung đoàn 207).

Vậy là ngày hôm đó Tiểu đoàn chỉ mất chưa đầy 50 quả đạn mà đã diệt được 7 xe tăng địch, mấy chục tên Mỹ nguỵ. Đổi lại địch tiêu hao không biết bao nhiêu là đạn nhọn, M79, đạn pháo tự hành của xe tăng, rốc két, bom .

Ta hy sinh 5 đồng chí (Ở Đại đội 5+7).

  Thất bại trong trận đánh càng làm cho Bộ chỉ huy chiến dịch cuộc “càn móc câu”, hay còn gọi là trận “càn Đông dương” của bọn Mỹ nguỵ tức tối như “bò đá”. Gợi nhớ lại 2 câu thơ được nhân dân Miền Nam trìu mến tặng cho bộ đội quân giải phóng.

“Đạn của Mỹ vãi ra như cát;

Đạn Bác Hồ mỗi phát mỗi khiêng”.

 

(còn nữa…)

 

LSV (g/th) 

 

***

Xem các bài khác: bấm chuột phải vào tên bài và chuột trái vào "Mở liên kết trong tab mới":

video, tâm sự, giải trí

Viết bình luận


Có thể bạn sẽ thích