Hồi ký chiến trường_2/40 (VTK)

31/05/2016,15:01:47 | 4838 | 0

Miền Tây trung dũng kiên cường

 

HỒI KÝ CHIẾN TRƯỜNG (2/40)

VŨ TRUNG KIÊN (CCB E207, QK8)

 

Liên kết trận tập kích cụm xe tăng Mỹ ở rừng Le của tiểu đoàn 2 (và sau này là tiểu đoàn nòng cốt thành lập trung đoàn 207).

Đến lúc, cụm xe tăng Mỹ bị đánh bất ngờ. Thiệt hại của chúng gần như xóa sổ, bẻ gãy ý định “hai gọng kìm” nhằm tiêu diệt quân chủ lực của ta đang đóng ở tọa độ mà chúng biết rất rõ.

          Bộ chỉ huy chiến dịch của chúng tức tối, điên cuồng đến cực độ.

          Ngay lập tức chúng cho hủy diệt trận địa bằng bom + rocket. Lúc đầu chỉ là 10 máy bay phản lực và 20 trực thăng. Sau đó đã tăng lên gần 40 chiếc trực thăng võ trang, liên tục quần đảo, bắn phá xung quanh trận địa bán kính tới 2 đến 3km. Bộ đội ta được lệnh rời bỏ trận địa rút ra ngoài để tránh làn hỏa lực điên cuồng của địch.

          Đại đội 6 chúng tôi nhanh chóng thu gom quân số còn lại. Liệt sĩ đã lên tới gần ½. Vậy là mỗi đồng chí phải mang từ 2 đến 3 khẩu súng. Tôi và anh Lộc mỗi người cũng them 1 khẩu AK của chiến sĩ hy sinh. 3 đồng chí thương binh nặng không đi được phải cõng, những thương binh nhẹ thì tự lực, số liệt sĩ tạm gửi lại.

          Đội hình lại như một mũi tên “đã bị tà” và ngắn đi rất nhiều rời khỏi trận địa. Biết không thể trở về bằng đường cũ qua trảng trống nên chúng tôi phải cắt đường vòng.

          Anh Lộc lại dẫn đầu đoàn quân, kế đến là 3 thương binh được các đồng chí còn khỏe thay nhau dìu cõng. Rồi tiếp đến trung đội 1, trung đội 2, trung đội 3. Tôi và đ/c Bịch (liên lạc) đi sau chót đoàn quân.

          Mới rời khỏi trận địa chừng 500m thì mấy loạt rocket của tụi máy bay lên thẳng phóng xuống gần sát đội hình.

          Một tiếng “Ầm..” như là một phản ứng “có điều kiện” tôi ngã nhào chúi đầu về phía trước. Sau lưng gần 3m đ/c Bịch cũng ngã sấp theo. Một quả rocket phát quang một đám rừng le cách tôi không đầy 10m. Bị đất tung lên mù mịt, mảnh đạn bay vèo vèo cắt ngang những thân cây le chỉ bằng ngón tay đổ nghiêng ngã trên mình 2 chúng tôi.

          Tôi nghe từ phía trước tiếng anh Lộc thét: “Tất cả đội hình nhanh chóng vượt qua tọa độ!”, vậy là phía trước bộ đội chẳng còn hàng ngũ gì cả thoát khỏi vùng “tọa độ chết” của những chiếc trực thăng quái ác.

          Tôi cũng chồm dậy vượt lên. Đi được khoảng 200m thì quay đầu lại không thấy đ/c Bịch bám theo. Linh tính cho tôi biết… Tôi liền quay trở lại chỗ vừa rồi. Trên đầu 5 chiếc trực thăng “cá lẹp” cứ thay nhau chuc đầu phóng rocket nổ tứ tung. Kết hợp những loạt đạn đại liên phầm phập cắm xuống. Phải vất vả lắm mới tìm được đ/c Bịch đang nằm thiem thiếp khẩu AK+ B40 đè nặng trên người, máu chảy đầm đìa lênh láng.

          Một mảnh đạn làm gãy xương đùi.

          Một mảnh phạt mất một phần mông bên trái.

          Tôi vội vã mở hộp thuốc cá nhân đem theo bên mình được trang bị từ lúc đi B. (khi đi B vào chiến trường mỗi người đều được trang bị hộp thuốc này. Loại hộp vuông bằng vải bạt dày, có quai để đeo vào dây lưng, bên trong gồm có:

-         2 cuốn băng cá nhân

-         4 miếng gạc

-         Một lọ thuốc viên lọc nước

-         Một vỉ thuốc tăng lực

-         Một lọ thuốc vitamin tổng hợp

-         2 ống ete để phòng độc)

Nhờ có ít kiến thức “cấp cứu cá nhân” tôi đặt gạc vào vết thương và băng lại rất kỹ. Vết thương đùi chỉ còn ri rỉ máu. Khi tới vết thương mông mới khổ sở làm sao! Còn một cuốn băng cá nhân thì vừa bé, vừa ngắn. Cái mông lại to đùng. Tôi bèn tháo ngay chiếc khăn dù hoa  quấn ngang mông đ/c Bịch sau khi đã đặt gac. Vết thương bằng cái miệng cốc.

Băng bó xong rồi tôi loay hoay chưa biết tính sao! Đ/c Bịch đã tỉnh nhìn tôi với đôi mắt lim dim, giọng nói thều thào: “Anh Kiên ơi…đừng bỏ em…em còn bố mẹ già ở quê…”. Nước mắt tôi nhòa đi. Tôi nói như một lời thề: “Anh không bao giờ bỏ em đâu…nếu chết thì 2 anh em mình cùng chết…”. Lúc này không tài nào thông tin được cho anh Lộc (vì lúc đó đâu có điện thoại di động như bây giờ). Hơn nữa, đội hình phía trước đã rời xa, còn bị lũ máy bay đang truy đuổi bắn phá, chắc chắn sẽ có thiệt hại.

          Một mình, một đồng đội bị thương nặng, cộng thêm 4 khẩu súng không biết xoay sở thế nào. Tôi quyết định tháo 2 khẩu súng trên người đ/c Bịch và khẩu AK tôi đang mang của đồng đội, nhét đại vào một cụm le rồi cố ý làm dấu trong trí nhớ, để có dịp quay trở lại, chỉ giữ khẩu K54 phòng thân rồi xốc đ/c Bịch lên lưng.

          Tôi cõng đ/c Bịch theo hướng đơn vị rút quân hồi nãy. Sau hơn một tiếng đồng hồ lặn lội trong rừng le, tôi gặp ngay bìa trảng trống mà chúng tôi vượt hồi đêm: “Chết mẹ! lạc đường theo đơn vị rồi”.

          Ba bốn chục máy bay trực thăng vẫn cứ quần đảo trên không và phóng đạn bất cứ chổ nào mà chúng nghi là có bộ đội ta.

          Không thể vượt qua trảng trống vào lúc này, tôi bèn kiếm một cụm le rậm đặt đ/c Bịch xuống nằm nghỉ. Nhìn đồng hồ đã 10h trưa, bụng đã đói cồn cào. Tháo bi đong nước còn rất ít và thỏi lương khô đem theo bên mình. Tôi lấy lương khô bẻ vụn từng miếng nhỏ cho vào nắp bi đong rồi đổ nước. Chờ cho đã mềm như bột cháo cậy miệng đổ cho đc Bịch. Nhưng cũng chỉ được 3,4 nắp là đc Bịch cứ cắn chặt miệng lại không chịu nuốt nữa. Tôi nhai đỡ vài miếng, uống vài ngụm nước cho đỡ mệt, còn nửa thỏi lương khô và nước để giành.

          Thời gian lại lặng lẽ trôi qua. Tôi mong sao cho trời mau tối để đua đc Bịch vượt trảng. Nếu cắt đường vòng sẽ xa gấp 3 lần mà sức thì lúc này đã đuối, 2 chân đã mỏi rã rời.

          Chỉ còn cách chờ đến tối vậy. Tôi bèn tháo dây lưng để bên nằm cạnh đc Bịch. Hai vết thương của đc Bịch ngày càng cương lên, vì không đào đâu ra kháng sinh và thuốc giảm đau vào lúc này. Lâu lâu đc Bịch lại rên rỉ, khuôn mặt giờ đây đã tái xanh và hốc hác vì mất nhiều máu:

          “Đau quá anh Kiên ơi…!”.

          Ruột gan tôi như muốn đứt ra từng khúc, con tim quặn thắt. Có cách nào đổi được cái đau cho em mình thì tôi cũng sẽ làm.

          Tôi nhỏ nhẹ: “Ráng đi em! Về đến trạm cấp cứu là có thuốc, sẽ hết dau ngay!”

          Nước mắt tôi lại chảy dài theo những lời nói lúc này cảm thấy thật vô nghĩa.

          Tôi ngước mắt lên căm giận lũ quạ sắt trên đầu cứ “phèn phẹt” của những cái cánh quạt trực thăng.

          Bỗng nghe xa xa âm thanh vọng lại: “Kiên ơi…Anh Kiên ơi…”.

          Chắc chắn là tiếng anh Lộc và đồng đội rồi. Mừng quính. Tôi vội đứng dậy đưa 2 tay lên miệng làm loa hướng về nơi âm thanh vừa mới phát ra: “Tôi đây…” Lại nghe tiếng…càng lúc càng gần…Tôi lại rống cổ lên hét…

          Khoảng 12h thì anh Lộc và 2 chiến sĩ đã tìm được chúng tôi. Đc Thái liên lạc đi với anh Lộc líu lưỡi thao thao: “Rút ra được khoảng 2km thì anh Lộc cho dừng lại điểm quân. Thấy thiếu 2 người nên anh nghi đã có chuyện xãy ra khi đội hình bị loạt rocket của máy bay địch. Vậy là anh quyết định giao cho đc Hoạt trung đội trưởng trung đội 2, đc Phỏng trung đội trưởng trung đội 3, đc Hùng quyền trung đội trưởng trung đội 1 chỉ huy đơn vị tiếp tục cắt đường về. Còn anh và em kéo thêm một chiến sĩ của trung đội 3 quay đầu trở lại. Cũng phải mất một thời gian khá lâu mới tìm đúng chỗ. Thấy vũng máu và 3 khẩu súng nhét cạnh đó là anh quả quyết ngay “Chúng nó bị thương”. Ba người lại thêm 3 khẩu súng và anh  nói với tụi em: “Bằng bất cứ giá nào cũng phải tìm được 2 thằng nó””.

          Tôi xúc động và lại tuôn trào nước mắt. Anh Thiệp chiều qua nói với tôi chẳng sai chút nào “Kiên cứ an tâm…đã có anh Lộc”. Tôi đã thực sự coi các anh như những người anh ruột của mình.

          Anh Lộc ghé xuống lăng xăng kiểm tra lại vết trên người đc Bịch và gật đầu tỏ vẻ hài lòng: “Băng bó như vầy tạm được”. Rồi đưa khẩu B40 “chiến lợi phẩm” cho tôi. Xốc đc Bịch lên lưng và ra lệnh: “Tất cả theo anh!”. Đc Thái và đc Hải nhào vào giành cõng nhưng anh Lộc đã nghiêm nghị: “Lát nữa tao mệt sẽ đến tụi bây”. Ba chúng tôi riu ríu chấp hành. Mặc cho lũ quạ sắt lồng lộn trên đầu. Anh cứ cập rừng le, gần bìa trảng guồng bước. Vậy là bốn chúng tôi cứ thay phiên nhau cõng Bịch cắt theo đường vòng.

          Khoảng 17h chúng tôi về được tới don vị . Anh Đỉnh, anh Ưng, anh Nhưng, anh Thiệp vội vã ra đón. Đc Bịch được chuyển ngay lên cáng thương có y tá đi kèm hối hả chuyển đến trạm cấp cứu trung đoàn.

          Tôi thật bất ngờ, dưới tàn cây của rừng cao su gần hầm ban chỉ huy đại đội, ba hàng quân cuốc xẻng, súng đạn đã chỉnh tề, mỗi hàng độ 20 người. Các anh ở nhà đã tổ chức sẵn và huy động quân số “không được tham chiến”. Được 3 trung đội phó mới dắt quân về cách đó ít giờ “làm lính dẫn đường” do anh Đỉnh và anh Ưng chỉ huy.

          Giọng nói của đc chính trị viên phổ biến trước đoàn quân êm dịu nhưng như đinh đóng cột: “Bằng mọi giá chúng ta phải gom hết số liệt sĩ đem về hậu cứ mai táng.”

          Vậy là đoàn quân lại như một mũi tên vượt rừng cao su hướng ra bìa trảng. Đc chính trị viên phó tiểu đoàn, trợ lý chính trị, trợ lý chính sách và bộ phận phía sau cua 3 đại đội 5, 7, 8 cũng đã có mặt để chờ trời tối hẳn tiếp tục vượt trảng trống hướng về trận địa sáng nay.

          Tôi chỉ kịp trút bộ đồ đang mặc trên người (đã rách bươm) và hôi tanh vì thấm đầy máu đc Bịch lúc này đã khô đét. Lau sơ mình bằng mấy bi đong nước, mặc bộ quần áo anh Thiệp đưa cho, Nhai ngấu nghiến vài bát cơm đã nguội anh nuôi nấu từ tận chiều, rồi chui ngay xuống hầm nằm thiếp đi. Anh Lộc đã vội vã xuống các trung đội kiểm tra quân số về tới đơn vị và thăm hỏi anh em, rồi cung anh Nhưng, anh THiệp bàn công việc giải quyết tiếp những hậu quả của đơn vị.

          Tôi thầm kính phục anh: “Một con người đúng là bằng  gang, bằng thép”.

          Rồi chỉ ít giờ sau, căn hầm của chúng tôi rung lên bởi những loạt B52 ném rất gần. Đại đội 7 một số hầm bị trúng bom địch, bộ đội thương vong!

          5h sáng bộ phận đi làm tử sĩ đã chôn cất anh em ven rừng cao su trở về tới đơn vị. Đại đội 6 chỉ tìm được 15 còn 9 đc coi như mất tích.

          Bài viết này tôi mong tìm được tung tích đc Bịch. Vì sau khi lên trạm cấp cứu trung đoàn. Các bác sĩ cho biết: “Chỉ chậm ít tiếng đồng hồ nữa là đc Bịch đã có thể mất mạng”.  Được truyền máu, truyền nước biển sau đó bác sĩ phẩu thuật cưa ngang đùi. Thời gian sau được chuyển ra bắc (không trở lại đơn vị nữa).

          Đc Bịch đã thực hiện được nguyện vọng… “về săn sóc bố mẹ già…” đó chính là nhờ anh Lộc và đồng đội đã không quản tính mạng lao và nơi nguy hiểm để tìm kiếm chúng tôi kịp thời gian…

          Ôi! Ước vọng của những người con hiếu thảo…Chỉ đạt được tỷ lệ mấy phần trăm: 1/24/63 và đến tận bây giờ hài cốt của đồng đội tôi đang nằm nơi đâu? Chắc chắn là đám rừng le và rừng cao su bạt ngàn gần biên giới. Nơi đơn vị đã có những chiến công tuyệt vời làm cho quân Mỹ phải kinh hoàng khiếp sợ. Và để có được những chiến công đó, xương máu của biết bao đồng đội tôi đã phải gửi gắm lại nơi này…

 

(Còn nữa…)

 

LSV (g/th)

 

***

Xem các bài khác: bấm chuột phải vào tên bài và chuột trái vào "Mở liên kết trong tab mới":

video, tâm sự, giải trí

Viết bình luận


Có thể bạn sẽ thích